19/07/2026
MẸ KHÔNG HỀ THIÊN VỊ. ❤️
“Ba mẹ thương em hơn.”
Có lẽ rất nhiều người đã từng nói câu đó.
Có người nói thành tiếng.
Có người chỉ giữ trong lòng.
Điều thú vị là nếu hỏi từng anh chị em trong cùng 1 gia đình:
“Hồi nhỏ, ba mẹ thương ai hơn?”
Rất nhiều người lại cùng trả lời 1 đáp án giống nhau:
“Ba mẹ thương người còn lại hơn.”
…
Đã có 1 đêm, đứa em sốt cao.
Ba mẹ thay nhau bế con suốt từ tối đến gần sáng.
Đứa lớn tỉnh giấc vài lần. Con hé mắt nhìn thấy ba đang pha thuốc, mẹ vẫn bế em đi qua đi lại trong phòng. Con kéo chăn lên ngủ tiếp, ko gọi ba mẹ, cũng chẳng khóc.
Có lẽ…
Con cũng muốn gọi 1 tiếng:
“Mẹ ơi…”
Nhưng nhìn thấy em đang mệt, con lại thôi.
Sáng hôm sau, khi cả nhà ngồi ăn sáng, đứa lớn vừa xúc từng thìa cháo vừa hỏi rất nhỏ:
“Đêm qua ba mẹ ngủ với em hả?”
Người mẹ đang dọn bát bỗng khựng tay.
Chỉ 1 câu hỏi rất bình thường thôi.
Nhưng đủ để người lớn thấy lòng mình chùng xuống.
Đêm qua, mình đã ôm 1 đứa con suốt mấy tiếng đồng hồ.
Còn 1 đứa con khác…
Lại tự ôm chiếc gối ngủ tiếp vì nghĩ ba mẹ đang bận.
Con không trách.
Không giận.
Cũng chẳng đòi ba mẹ phải xin lỗi.
Chính sự hiểu chuyện ấy…
Lại khiến người lớn thấy nghẹn hơn tất cả.
Có lẽ đó là điều khó nhất khi trong nhà có nhiều hơn 1 đứa trẻ.
Không phải là chia đều đồ chơi.
Không phải là chia đều thời gian.
Mà là có những khoảnh khắc, dù cố gắng đến đâu, vẫn sẽ có 1 đứa trẻ cảm thấy mình được yêu ít hơn.
Ngày còn nhỏ, mình đâu hiểu điều đó.
Mình chỉ nhớ những lần em được bế trước.
Những lần em được dỗ trước.
Những lần mình nghe câu:
“Con lớn rồi, nhường em 1 chút nha.”
Rồi tự kết luận…
Ba mẹ thương em hơn.
Chỉ đến khi chính mình có con, nhiều người mới hiểu cảm giác của ba mẹ ngày ấy.
Có những lúc ko phải ba mẹ chọn ôm đứa này trước vì thương nhiều hơn.
Mà vì trong khoảnh khắc ấy, đứa trẻ đó chưa thể tự vượt qua nếu thiếu vòng tay của ba mẹ.
Còn đứa lớn…
Ba mẹ vẫn tin rằng con sẽ chờ mình thêm 1 chút nữa
Nhưng đôi khi…
Ba mẹ lại quên mất 1 điều.
Đứa trẻ hiểu chuyện… cũng rất cần được ôm.
Đó ko phải là 1 lựa chọn dễ dàng.
Và cũng chẳng có người làm ba mẹ nào bước qua những khoảnh khắc ấy mà ko thấy day dứt cả
Rồi nhiều năm sau nhìn lại, mới thấy 1 điều thật lạ.
Anh trai từng nghĩ ba mẹ thương em hơn.
Em gái cũng từng nghĩ ba mẹ thương anh hơn.
Ai cũng từng mang theo cùng 1 nỗi tủi thân.
Vậy thì…
Ba mẹ đã thiên vị ai?
Có lẽ…
Ba mẹ chưa từng thiên vị.
Chỉ là ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, sẽ luôn có 1 đứa con cần ba mẹ nhiều hơn đứa còn lại.
Nếu được quay lại…
Có lẽ điều ba mẹ muốn làm ko phải là ôm đứa con đang sốt lâu hơn.
Mà là sau khi em đã ngủ yên…
Sẽ quay sang ôm đứa lớn thêm 1 chút.
Để con biết rằng…
Dù con có hiểu chuyện đến đâu…
Thì trong lòng ba mẹ…
Con vẫn chỉ là 1 đứa trẻ.
Đến khi cũng trở thành ba mẹ, nhiều người mới mỉm cười hiểu ra…
Có những hiểu lầm của tuổi thơ phải mất cả 1 hành trình lớn lên mới có thể hóa giải.
Và cũng có những cái ôm…
Đáng lẽ mình nên dành cho con sớm hơn 1 chút. ❤️