13/05/2026
Dọn lại giàn mướp ngoài hiên, mình cắt đi vài chiếc lá đã úa vàng.
Tự nhiên thấy cây cối cũng giống con người thật.
Có những chiếc lá đã đi cùng cả một mùa dài, từng xanh tốt, từng che mát cả giàn.
Nhưng đến lúc không còn đủ sức nữa, nó vẫn sẽ nhẹ nhàng rời đi.
Mình nghĩ cuộc sống cũng vậy thôi.
Mọi thứ đều có một khoảng thời gian đẹp nhất của nó.
Có những ngày mình rất nhiều năng lượng.
Có những ngày chỉ muốn sống chậm lại một chút.
Có những điều từng rất quan trọng, sau này nhìn lại chỉ còn là một ký ức dịu dàng.
Và chắc ai rồi cũng sẽ học được cách lớn lên như cây cối.
Không cố giữ mãi những điều đã cũ, không trách những thứ đổi thay, chỉ âm thầm tiếp tục sống, tiếp tục xanh theo cách của riêng mình. 🌿