21/08/2017
Có bao giờ bạn nhìn ánh đèn TP nối dài và nghĩ ước gì mình được miết tay ga chạy mãi... chạy mãi...
"Trong cơn mơ không veston không cà vạt
Không nhiều Than Thở dẫu mình hay mơ về Đà Lạt
Đi cho vai áo bạc màu những hành trình dài
Để khi ta thay áo mới nhìn lại đã thành hình hài
không có đường nào khó, chỉ có chân ngại lối xa
cuối con đường dần ló mặt trời, lên xua màn tối qua
nắng ươm ta màu đời, mai ta mọc thành cây cao
và khi gió ru ca cội nguồn ôi mình hôm qua đây sao?
vẫn bước đi, cười trên môi làm giấy thông hành
gói gém câu ca vào trong hành trang vì thiếu nó thấy không đành
chất thêm chút bình yên, gói lại bằng tình duyên
ta đi tìm mắt bão đời vì trong cơn bão mới nhẹ lòng, mình yên
cho riêng ta lang thang thôi để nhạc đời không lạc điệu
lòng người sâu vời như bầu trời, ai đo đạc, liệu?
xa bao nhiêu, giữa con đường vắng nắng tan hoang
ngày nào còn khát thì ngày đó ta còn lang thang!"
-------Hãy đi bằng tâm hồn để không phải mỏi đôi chân, hãy lắng nghe bằng con tim để thấy xao lòng một bản tình ca của trời, của đất. Cái tội nghiệp của những kẻ lang thang không phải là chưa đi được nhiều nơi, mà rằng đã đặt chân đến quá nhiều nơi nhưng chưa bao giờ là thật sự đến.
------Đoạn đường dài đấy, bao nhiêu? Nơi ta mơ là một khoảng trời vô tận…
------link sản phẩm
https://shop1400087178241.1688.com/page/offerlist.htm?spm=a261y.7663282.0.0.aFQJEr