Gia Đình Aladdin Du Học Nhật Bản

Gia Đình Aladdin Du Học Nhật Bản Gia Đình Aladdin

Du học Nhật: Cơ hội hay đánh cược?Anh từng nghĩ, chỉ cần sang Nhật là cuộc đời sẽ khác.Nhưng khi đứng trong xưởng lúc 2 ...
27/10/2025

Du học Nhật: Cơ hội hay đánh cược?

Anh từng nghĩ, chỉ cần sang Nhật là cuộc đời sẽ khác.
Nhưng khi đứng trong xưởng lúc 2 giờ sáng, tay ngâm nước lạnh buốt,
anh mới hiểu: đi Nhật không phải để tìm cơ hội - mà là để tạo ra nó.

Ngày đó, anh cũng như em bây giờ.
Hồ sơ, phỏng vấn, học tiếng, ôn thi...
Mọi người hỏi “đi Nhật sướng không?” - anh chỉ cười.
Vì làm sao nói được rằng “sướng” và “khổ” ở đây cách nhau chỉ một ranh giới rất mong manh

Tháng đầu tiên ở Nhật, anh gần như không nói chuyện với ai.
Tiếng Nhật nghe như tiếng gió, người đi làm ai cũng vội,
mỗi ngày chỉ quanh quẩn đi làm – về – ăn cơm – ngủ.
Có hôm làm sai, bị quản lý mắng,
chỉ muốn đặt vé về Việt Nam ngay trong đêm.
Nhưng sáng ra, anh lại tự nhủ:
“Nếu mình bỏ, thì tất cả cố gắng của mấy tháng qua để làm gì?”

Rồi từng chút một, anh học cách nghe, cách nói,
học cả cách đứng vững khi mệt,
và cách tự làm bạn với chính mình.

Giờ nhìn lại, anh thấy những năm tháng ấy tuy khổ thật,
nhưng cũng là quãng thời gian giúp anh trưởng thành nhanh hơn.
Anh học được kỷ luật, biết tôn trọng giờ giấc, biết giữ chữ tín,
và quan trọng nhất - biết ơn những ngày từng muốn bỏ cuộc.

Có người bảo “đi Nhật là đánh cược với tương lai.”
Anh không nghĩ thế.
Vì người dám đi, dám chịu, dám thay đổi - đã thắng từ khoảnh khắc rời sân bay.

Nên nếu một đêm nào đó, em ngồi trong căn phòng trọ nhỏ,
ngoài kia tuyết rơi lặng lẽ,
đừng quên nhìn lại lý do khiến em bắt đầu.
Cơ hội không đến từ Nhật.
Cơ hội nằm trong chính tay mình,
chỉ chờ em dám nắm lấy thôi.

THÔNG BÁO CHÍNH THỨC: GIẢI CHẠY TRI ÂN THẦY CÔ 20/11 – “TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG”Bạn đã sẵn sàng để thử thách...
27/10/2025

THÔNG BÁO CHÍNH THỨC: GIẢI CHẠY TRI ÂN THẦY CÔ 20/11 – “TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI LÁI ĐÒ THẦM LẶNG”
Bạn đã sẵn sàng để thử thách bản thân trong giải chạy đặc biệt nhất năm chưa?

Tháng 11 – tháng của lòng biết ơn, tháng để chúng ta cùng gửi lời tri ân sâu sắc đến những người đã âm thầm dìu dắt, truyền cảm hứng và nâng bước ước mơ – các thầy cô giáo tiếng Nhật thân yêu. ❤️
🎯 Trung tâm Aladdin tự hào tổ chức Giải Chạy Tri Ân Thầy Cô 20/11 với chủ đề:
✨ “Tri ân những người lái đò thầm lặng” ✨
Hãy để mỗi bước chân của bạn là một lời cảm ơn, là một nguồn năng lượng tích cực gửi đến thầy cô – những người luôn đồng hành cùng bạn trên hành trình đến Nhật Bản. 🇯🇵
________________________________________
🗓 THÔNG TIN SỰ KIỆN
🏃‍♂️ Thời gian xuất phát: 15h00 – Ngày 17/11/2025
📍 Địa điểm: Khu đô thị Geleximco Dương Nội
🌆 Cung đường chạy: đi qua những con phố lung linh trong không khí se lạnh của mùa thu Hà Nội.
👟 Cự ly thi đấu:
• Nữ: 5 km
• Nam: 10 km
________________________________________
🏅 CƠ CẤU GIẢI THƯỞNG
🥇 Giải Nhất: 500.000 VNĐ + Huy chương + Chứng nhận
🥈 Giải Nhì: 300.000 VNĐ + Huy chương + Chứng nhận
🥉 02 Giải Ba: mỗi giải 100.000 VNĐ + Huy chương + Chứng nhận
________________________________________
👨‍🎓 ĐỐI TƯỢNG THAM GIA
Toàn thể học viên đang học tập tại Công ty Cổ phần cung ứng Nhân lực Aladdin
________________________________________
🕒 LỊCH TRÌNH CUỘC THI
1️⃣ Thời gian đăng ký: Từ 27/10 – 31/10/2025
2️⃣ Thời gian thi chạy: 15h00 – Ngày 17/11/2025
3️⃣ Công bố & Trao giải: 17h00 – Ngay sau khi kết thúc đường chạy tại Văn phòng công ty
________________________________________
📝 CÁCH THỨC ĐĂNG KÝ
📍 Đăng ký trực tiếp qua Fanpage tại link:
👉 https://www.facebook.com/dhxkldaladdin?locale=vi_VN
🔹 Gửi kèm thông tin:
• Họ tên
• Số điện thoại
• Quê quán
• Tên lớp
• Ảnh cá nhân rõ mặt (để BTC làm chứng nhận & số báo danh)
• Slogan của bạn khi tham gia cuộc thi
📸 Sau khi đăng ký, BTC sẽ đăng danh sách và số báo danh của từng cá nhân lên fanpage.

Lưu ý khi trùng sinh. Anh em lưu lại để đến khi cần không hối hận nhé!
27/10/2025

Lưu ý khi trùng sinh. Anh em lưu lại để đến khi cần không hối hận nhé!

Sau hôm đó, tôi bắt đầu thay đổiTôi ghi chú từng từ tiếng Nhật mới vào giấy nhớ dán ở bàn làm việcxin làm gần quản lý hơ...
24/10/2025

Sau hôm đó, tôi bắt đầu thay đổi
Tôi ghi chú từng từ tiếng Nhật mới vào giấy nhớ dán ở bàn làm việc
xin làm gần quản lý hơn để học cách họ làm,
và mỗi ngày, tôi cố sai ít hơn hôm qua một chút.

Ba tháng sau, chính người quản lý hôm đó đã gật đầu
vỗ vai tôi và nói chậm rãi bằng tiếng Nhật:

“Giờ thì tốt rồi. Cậu làm tốt đấy.”

Chỉ bốn chữ ấy, tôi nhớ cả đời.
Không phải vì được khen,
mà vì tôi biết - mình đã đi qua được khoảnh khắc muốn bỏ cuộc nhất

Giờ nhìn lại, tôi mới dần hiểu ra:
Không ai thành công mà chưa từng muốn bỏ cuộc
Nhưng chỉ những người biết đứng dậy từ những nỗi muốn bỏ cuộc đó mới thật sự mạnh mẽ.

Nếu bạn cũng đang mệt,
cứ nghỉ một chút,
rồi tiếp tục đi.
Nhật Bản không dễ,
nhưng “tương lai” chưa bao giờ dành cho những người dễ bỏ cuộc

ó nên nhận hàng xách hành lý cho người khác không?Nhiều bạn nghĩ rằng việc sách thanh lý cho người khác chỉ là một việc ...
22/10/2025

ó nên nhận hàng xách hành lý cho người khác không?

Nhiều bạn nghĩ rằng việc sách thanh lý cho người khác chỉ là một việc vô cùng đơn giản không ảnh hưởng gì tới mình.
Tuy nhiên điều này nó cũng chứa đựng rất nhiều rủi ro mà các bạn có thể vấp phải!

Cách đây hai năm, mình có một bạn học viên về nước chơi. Vì chỉ về chơi trong vòng một tuần nên hành lý bạn cũng không mang theo gì. Nên khi có người nhờ mang hành lý thì bạn cũng không suy nghĩ và nhận lời.

Tuy nhiên, mọi thứ không giống như bạn nghĩ. Khi nhận hành lý thì bạn cũng không kiểm tra vì nghĩ rằng những thứ mà họ giao cho mình chỉ là những đồ bình thường. Nhưng khi nhập cảnh vào Nhật
Bản, hải quan kiểm tra hành lý thì phía trong có chứa chất cấm.

Vậy là bạn bị hải quan giữ lại một tuần để điều tra, trong thời gian này bạn gần như suy sụp trong đầu suy nghĩ rằng chắc chắn mình sẽ phải đi tò mất mấy năm bên Nhật. Bạn cảm thấy ân hận vô cùng chỉ ước thời gian có thể quay lại. Bạn sẽ không dám nhận những công việc như thế này nữa.

May mắn cho bạn là sau khi biết chuyển thì bên mình đã nhờ luật sư vào cuộc để hỗ trợ. Và sau một tuần điều tra thì bạn được trả tự do
trở về trường học.

Đây là một bài học mà chắc chắn với cá nhân bạn sẽ không bao giờ dám tái phạm. Và chính những bạn nào sắp sửa sang Nhật hãy thật cẩn thận khi nhận lời giúp một ai đó. Nếu không biết thì tuyệt đối không giúp đỡ. Vì cuộc sống này thật giả lẫn lộn.

Tôi đã từng muốn bỏ về Việt Nam p1Đêm đó, tôi làm ca từ 10 giờ tối đến 6 giờ sángTrời ngoài kia lạnh đến mức hơi thở cũn...
22/10/2025

Tôi đã từng muốn bỏ về Việt Nam p1

Đêm đó, tôi làm ca từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng
Trời ngoài kia lạnh đến mức hơi thở cũng hóa thành khói
Bên trong xưởng, tiếng máy chạy đều đều — vô cảm như chính lòng tôi lúc ấy

Hôm đó tôi làm sai một khâu nhỏ, chỉ là lắp ngược một chi tiết.
Quản lý người Nhật nhìn tôi, nói một tràng. Tôi chẳng hiểu hết,
chỉ biết một câu vang lên rõ nhất:
“Cậu không hiểu à? Đã bao lần rồi!”
Tôi đứng chết lặng. Không biết nên xin lỗi bằng tiếng Nhật, hay bằng ánh mắt
Tôi chỉ cúi đầu, và lần đầu tiên sau nhiều tháng — nước mắt rơi giữa ca làm

Trước khi sang Nhật, tôi từng nghĩ chỉ cần “chịu khó” là được.
Nhưng hóa ra, chịu khó thôi chưa đủ
Ở đây, mọi thứ đều phải chính xác đến từng giây, từng chi tiết, từng hơi thở
Một lỗi nhỏ có thể khiến cả dây chuyền phải dừng lại.
Và khi ấy, bạn sẽ thấy: cái gọi là “môi trường chuyên nghiệp” — vừa đáng học, vừa đáng sợ

Tôi đã từng muốn bỏ về
Thật đấy
Có hôm làm ca đêm xong, tôi mở bản đồ, nhìn đường bay từ Nhật về Việt Nam
Tôi chỉ muốn lên máy bay, về lại căn nhà nhỏ, ăn cơm mẹ nấu,
và ngủ một giấc thật sâu như hồi còn bé.

Nhưng rồi... tôi nghĩ đến lý do mình đi.
Tôi nhớ lại buổi sáng trước ngày xuất cảnh — mẹ đứng ở cổng, cười gượng:
“Con ráng lên nha. 3 năm thôi, rồi về.”
Ba năm!
Nếu bỏ cuộc, tôi phải nói sao với mẹ đây...

Bữa cơm đầu tiên khi nhận lương đầu tiênTối hôm đó, mình ngồi trong căn phòng trọ 8m², trước mặt là một bữa cơm rất đơn ...
20/10/2025

Bữa cơm đầu tiên khi nhận lương đầu tiên

Tối hôm đó, mình ngồi trong căn phòng trọ 8m², trước mặt là một bữa cơm rất đơn giản:
một bát cơm trắng, vài lát thịt chiên, thêm ít kim chi còn sót lại.
Không sang trọng, cũng chẳng có ai ngồi ăn cùng.
Nhưng mình nhớ, đó là bữa cơm ngon nhất đời mình.

Mình vừa nhận được tháng lương đầu tiên ở Nhật - số tiền không nhiều, trừ hết tiền nhà, tiền ăn, tiền bảo hiểm, còn lại chẳng bao nhiêu.
Nhưng khi nhìn dòng số hiện lên trong tài khoản, tim mình bỗng siết lại.
Không phải vì tiền, mà vì đây là lần đầu tiên trong đời, mình thật sự tự lo được cho bản thân.

Mình nhớ mấy tháng đầu ở Nhật - vừa học tiếng, vừa làm thêm, có hôm tan ca 2 giờ sáng, tay đau rát vì rửa chén nước lạnh.
Có ngày mệt quá, ngồi gục bên cửa sổ mà nước mắt tự rơi

Khi đó, chỉ cần nghĩ đến ba mẹ, đến những buổi đồng quê nắng cháy da mà vẫn cười, mình lại tự nhủ
“Ráng thêm chút nữa, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi...”

Và hôm nay, khi cầm đồng tiền đầu tiên ấy trong tay
mình không thấy mệt nữa
Mình thấy biết ơn
Biết ơn vì vẫn còn sức khỏe, biết ơn vì đã không bỏ cuộc giữa chừng,
biết ơn vì giấc mơ nhỏ của tuổi trẻ – được tự lo, được tự đứng trên đôi chân mình – đang dần thành hiện thực

Mình nhắn cho mẹ:
“Mẹ ơi, con nhận lương rồi.”
Mẹ trả lời ngay:
“Ừ, con ăn ngon miệng là mẹ vui rồi.”

Và thế là, bữa cơm hôm đó – dù chỉ có trứng chiên và kim chi nguội –
vẫn là bữa cơm ấm nhất cuộc đời mình

“Người Nhật không dạy tôi tiếng nói – họ dạy tôi tôn trọng”Ngày đầu tiên đi làm ở Nhật, mình chào “ohayou gozaimasu” (ch...
18/10/2025

“Người Nhật không dạy tôi tiếng nói – họ dạy tôi tôn trọng”

Ngày đầu tiên đi làm ở Nhật, mình chào “ohayou gozaimasu” (chào buổi sáng) hơi nhỏ.
Cả nhóm cúi đầu, đồng thanh chào lại thật to — rõ, dứt khoát.
Lúc đó, mình chỉ cảm thấy ngại
Không ai trách móc gì mình
nhưng mình hiểu - ở đây, người ta chào nhau không phải chào cho có

Họ chào để thể hiện sự hiện diện, để tôn trọng người đối diện, để nói rằng:
“Tôi nhìn thấy bạn, và tôi trân trọng bạn”

Làm việc với người Nhật mới thấy, tôn trọng không nằm ở lời nói,
mà nằm trong từng hành động nhỏ của họ

Khi bạn đưa tài liệu bằng một tay, họ dùng hai tay và cúi đầu nhận lại.
Khi bạn sai, họ không mắng - họ im lặng và làm lại cho bạn thấy, như thể đang dạy bằng cách sống chứ không bằng lời nói

Mình từng nghĩ học tiếng Nhật là khó nhất.
Nhưng thật ra, học cách cư xử như người Nhật mới là bài học khó hơn cả.
Không phải vì nó phức tạp, mà vì nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, tự giác và khiêm nhường.

Sau ba năm ở đây, mình nói tiếng Nhật vẫn chưa thật trôi chảy,
nhưng mình đã học được cách cúi đầu cảm ơn thật lòng,
cách xin lỗi khi làm phiền người khác,
và cách im lặng đúng lúc – không để tránh lỗi, mà để lắng nghe

Giờ nghĩ lại, mình mới hiểu,
Người Nhật không chỉ dạy mình tiếng nói. Họ dạy mình tôn trọng.
Tôn trọng người khác, và tôn trọng chính công việc, cuộc sống của mình.

Nếu bạn cũng từng học được một điều nhỏ mà thay đổi cách nghĩ của mình ở Nhật, hãy chia sẻ dưới comment “Điều tôi học được là…”
Vì mỗi người sang Nhật đều mang về một “bài học” – không chỉ trong công việc, mà là trong cách làm người.
“Người Nhật không chỉ dạy tôi tiếng nói – họ dạy tôi tôn trọng.”

Đêm nào cũng vậy.Ca làm bắt đầu từ 10 giờ, kết thúc khi đồng hồ chỉ gần 3 sáng.Bên cạnh là ly cà phê nguội từ lúc nào ch...
17/10/2025

Đêm nào cũng vậy.
Ca làm bắt đầu từ 10 giờ, kết thúc khi đồng hồ chỉ gần 3 sáng.
Bên cạnh là ly cà phê nguội từ lúc nào chẳng hay, và chiếc điện thoại vẫn để im trên bàn - chờ một tin nhắn từ quê, mà giờ này chắc ai cũng ngủ rồi.

Tiếng máy chạy đều, tiếng bước chân lặp đi lặp lại,
chỉ có mình và bóng của chính mình trải dài trên nền xi măng lạnh.

Có người bảo:

“Đi Nhật khổ lắm, ai mà chịu nổi.”
Ừ, khổ thì có.
Nhưng không ai biết - mỗi đêm như vậy là một bước mình đang tiến gần hơn tới tương lai

Mỗi đồng gửi về, là một mảnh mái tôn mới cho nhà,
là học phí cho đứa em đang học lớp 12,
là niềm tin của cả một gia đình đang chờ tin con bên kia biển

Có những đêm, mệt đến mức đứng ngủ gật, tay vẫn cầm cây lau.
Có những lần, nước mắt rơi vì nhớ nhà mà không dám gọi điện - sợ mẹ nghe giọng run sẽ lo.
Nhưng chính những đêm như thế, mình học được cách chịu trách nhiệm.
Không còn than vãn, không còn “giá như” - chỉ có “cố thêm chút nữa là sáng rồi”

Ca làm đêm kết thúc, mình bước ra ngoài.
Tuyết rơi lất phất, thành phố còn ngủ yên.
Mình nhìn đôi tay chai sạn, nhấp ngụm cà phê nguội,
“Không ai thấy - chỉ cần mình biết, mình đang cố gắng vì điều gì.”

Nếu không đủ điều kiện, thì mình tạo ra điều kiệnNgày mình nói với bố:“Con muốn đi Nhật.”Bố chỉ im một lúc lâu, rồi hỏi:...
16/10/2025

Nếu không đủ điều kiện, thì mình tạo ra điều kiện

Ngày mình nói với bố:
“Con muốn đi Nhật.”
Bố chỉ im một lúc lâu, rồi hỏi:
“Tiền đâu con?”

Câu hỏi đó khiến mình cứng họng.
Lúc ấy, trong túi mình chưa đến 500 nghìn.
Tiếng quạt máy quay đều, căn phòng trọ nóng hầm hập - và giấc mơ Nhật Bản nghe xa xỉ như chuyện cổ tích.

Mình không có điều kiện.
Không có vốn.
Không có điểm số cao hay bằng cấp gì nổi bật.
Thậm chí, còn bị bạn bè trêu:
“Mày mà đi được, tao cạo đầu luôn.”

Nhưng trong lòng mình có một thứ mà không ai cướp được — đó là cái tính “đã muốn thì phải làm được”.
Mình bắt đầu làm mọi việc có thể: phụ quán, phát tờ rơi, chạy bàn, tiết kiệm từng tờ 20 nghìn.
Mỗi ngày, nhìn ống heo nhỏ dần đầy lên, mình thấy như đang xây chiếc vé bay bằng chính mồ hôi của mình.

Đến khi trung tâm báo “thi phỏng vấn đợt này cần N5 trở lên”,

“Chưa đủ thì học cho đủ.”
Tối nào cũng ngồi đến 1–2 giờ sáng, học ngữ pháp, luyện nói trước gương.
Sai thì cười, mệt thì uống nước lạnh tạt vào mặt rồi học tiếp.

Một tháng sau, mình cuối cùng cũng đậu.
Và lúc cầm tờ giấy báo trúng tuyển, mình nhớ lại đêm nóng hầm hập hôm nào - thấy thương cái đứa “từng không có gì ngoài quyết tâm”

Bây giờ khi đứng giữa sân bay, nhìn máy bay chuẩn bị cất cánh, mình chỉ muốn nói với mấy đứa em sau này:
“Nếu không đủ điều kiện, thì hãy tạo ra điều kiện.”
Đừng đợi có sẵn rồi mới bắt đầu - vì chẳng ai giàu có mà bắt đầu với đầy đủ cả đâu.

"Ba năm ở Nhật dạy tôi cách trưởng thành hơn 10 năm ở quê”Ngày đầu sang Nhật, tôi từng nghĩ mình chỉ cần chăm chỉ là đủ....
15/10/2025

"Ba năm ở Nhật dạy tôi cách trưởng thành hơn 10 năm ở quê”

Ngày đầu sang Nhật, tôi từng nghĩ mình chỉ cần chăm chỉ là đủ.
Nhưng không, nước Nhật dạy tôi rằng: chăm chỉ thôi chưa bao giờ đủ để sống sót

Tôi còn nhớ buổi sáng đầu tiên đi làm thêm, nhiệt độ âm, tuyết phủ trắng lối đi
Bàn tay tê cứng, chân dẫm lên lớp băng trơn, gió lạnh táp vào mặt.
Tôi run không chỉ vì lạnh, mà vì nhận ra mình thật nhỏ bé giữa đất nước rộng lớn này.

Ở quê, tôi từng ngủ dậy lúc 9h sáng ăn cơm mẹ nấu không phải lo nghĩ gì nhiều

Còn ở Nhật, tôi phải học cách tự nấu ăn, tự lo giấy tờ, tự trả tiền nhà,...
Không ai nhắc tôi học, không ai giục tôi làm, cũng chẳng ai thương nếu tôi gục ngã.

Ba năm qua, tôi đã đi từ một người cực kỳ “sợ sai” thành một người dám chịu trách nhiệm.
Từ một đứa “nói nhiều” thành người biết lắng nghe và hiểu người khác hơn.
Từ một người “sống vì lời khen” thành người sống vì giá trị thật của chính mình.

Ở Nhật, tôi học được kỷ luật không phải vì ai bắt, mà vì nếu không làm thì cũng sẽ không ai làm giúp mình.
Tôi học được cô đơn không đáng sợ, mà chính nó giúp tôi nhìn thấy bản ngã thật của mình.
Và tôi học được rằng:

“Trưởng thành không tự nhiên mà có — nó được rèn trong những ngày lạnh nhất, cô đơn nhất và kỷ luật nhất.”

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi biết ơn quãng thời gian ấy.
Ba năm ở Nhật không chỉ giúp tôi có một công việc tốt, mà còn giúp tôi “trở về” với một tâm thế khác, điềm tĩnh, biết ơn và mạnh mẽ hơn gấp bội.

Nếu bạn đang thấy mệt mỏi giữa hành trình này, hãy nhớ -
Không có ai trưởng thành trong vùng an toàn cả.
Nhật Bản không chỉ là nơi để kiếm tiền, mà là nơi rèn nên một phiên bản kiên cường hơn của chính bạn.

Hãy chia sẻ câu chuyện “bạn đã thay đổi thế nào khi sang Nhật”, biết đâu, một ai đó đang đọc và tìm thấy chính mình trong chính câu chuyện đó.

“Chuyến bay không chỉ chở người – mà chở cả ước mơ của một vùng quê”Đêm ấy, đường làng tối đen, chỉ có ánh đèn xe chiếu ...
14/10/2025

“Chuyến bay không chỉ chở người – mà chở cả ước mơ của một vùng quê”

Đêm ấy, đường làng tối đen, chỉ có ánh đèn xe chiếu lên con đường đất đỏ.
Chiếc vali cũ kéo lạch cạch trên nền xi măng. Bên trong, không chỉ có quần áo – mà là cả ước mơ, cả hy vọng của một vùng quê nhỏ bé.

Ngoài sân bay, ánh đèn rực rỡ chiếu sáng cả bầu trời. Trong khi ở quê, ngọn đèn vàng vẫn lập lòe giữa cánh đồng – nơi mẹ đang ngồi, đôi mắt dõi theo màn hình điện thoại, tìm hình con trong dòng người làm thủ tục xuất cảnh.

Một bên là ánh sáng của thành phố, nơi những khởi đầu mới bắt đầu.
Một bên là bóng tối dịu dàng của quê hương, nơi ai đó đang lặng lẽ tiễn ước mơ bay xa.

Người ta nói: “Một chuyến bay chỉ chở người.”
Nhưng với những ai từng tiễn con ở sân bay lúc nửa đêm, họ biết:
Nó chở cả niềm tin của cha, nước mắt của mẹ, và hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn.

Trên chuyến bay đó, có những bạn trẻ lần đầu tiên rời xa quê.
Có người run run khi nhìn tấm vé trên tay, có người lặng im, nước mắt rơi không tiếng.
Nhưng trong tim ai cũng mang một điều giống nhau – khát khao đổi đời bằng chính đôi tay mình.

Đừng quên:
Mỗi lần bạn thấy khó khăn nơi đất khách, hãy nhớ — phía sau lưng bạn là cả một vùng quê đang tự hào.
Là những người hàng xóm kể nhau nghe: “Thằng con nhà ông A. đi Nhật rồi đó, giỏi lắm!”
Là đứa em nhỏ, mỗi khi nhìn lên bầu trời, lại tự hào khoe với các bạn mình rằng: “Anh mình đang ở bên kia, chắc đang bay giữa những ngôi sao.”

Address

D7-19 Khu đô Thị Geleximco, La Phù, Hoài Đức, Hà Đông
Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gia Đình Aladdin Du Học Nhật Bản posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category