20/09/2018
“Tấm và Cám là hai chị em cùng cha khác mẹ. Mẹ Tấm mất từ hồi Tấm mới biết đi, sau đó ít lâu, người cha cũng qua đời, Tấm phải ở với dì ghẻ là mẹ của Cám.
Cám được mẹ nuông chiều, mải mê rong chơi từ ngày này qua ngày khác, còn Tấm phải làm lụng vất vả suốt ngày…”
Câu chuyện sau đó tiếp diễn ra sao, chắc hẳn các bạn đều biết rõ!
Cuộc sống của Tấm vốn chưa bao giờ là một đường thẳng. Nguyên do xuất phát từ cả sự khách quan của hoàn cảnh, và từ cả những suy tính cùng sự ganh ghét chủ quan của mẹ con Cám.
Lần đầu tiên, Tấm bị Cám lừa đánh cắp nguyên một giỏ tôm tép, mất đi phần thưởng là chiếc yếm đỏ.
Lần thứ hai, con cá bống mà Tấm nuôi trong giếng để bầu bạn cũng bị mẹ con nhà người ta thịt mất.
Rồi Tấm muốn đi hội, nhưng thúng gạo thúng thóc mà người Dì ghẻ bày ra đâu cho cô cái quyền tự do ấy.
Và, những diễn biến tiếp theo của câu chuyện sẽ không được đề cập ở đây. Vấn đề chính là trong ba lần đó cứ mỗi khi khó khăn ập đến, Tấm lại gục đầu xuống ôm mặt khóc.
Cũng đúng thôi, tủi thân như vậy, tại sao lại không được khóc?
Mỗi chúng ta ắt hẳn cũng từng mang tâm trạng của “cô Tấm”. Rõ ràng là không làm gì sai, rõ ràng là sống một đời chăm chỉ, chẳng ganh đua sân si với đời… vậy mà tại sao xã hội ngoài kia đôi khi vẫn cứ tàn nhẫn như thế?
Có những lúc, uất ức đến nỗi cảm tưởng như xung quanh ai cũng như đang hóa thân thành nàng Cám lười biếng ỷ lại, thành mụ Dì ghẻ mưu mô tàn nhẫn muốn dồn bản thân mình vào đường cùng.
Chúng ta ghét Cám, ghét mụ dì ghẻ, chúng ta thương Tấm, nhưng tuyệt nhiên không thể coi Tấm là một tấm gương của nhịp sống hiện đại!
Bởi vì giờ đây, dù cuộc sống có khắc nghiệt đến thế nào, cũng sẽ chẳng bao giờ xuất hiện một ông Bụt hiền từ hiện lên giúp đỡ bạn vô điều kiện đâu. Nước mắt của bạn sẽ do chính bạn tự lau khô, có vấp ngã hay bị người khác xô ngã cũng phải bản lĩnh mà đứng dậy trên đôi chân của mình.
Chăm chỉ như Tấm thôi là chưa đủ, bạn phải trau dồi cả những kĩ năng, biết cách xử lý các tình huống. Bạn có năng lực, có ý chí, có niềm tin vào bản thân thì không gì là không thể!
Chúng ta sống không chờ đợi, không phụ thuộc. Chúng ta - sẽ trở thành ông Bụt của chính bản thân mình!
--