26/05/2026
ĐI NGƯỢC GIÓ MỚI BIẾT MÌNH ĐANG LỚN LÊN
Hà Nội những ngày này nóng như đổ lửa. Mỗi lần bước chân ra đường là một lần phải thương lượng với chính mình.
Hôm nay ngồi xem lại Wicom Employee Handbook, mình dừng lại lâu ở một câu trong đoạn mở đầu:
“Cảm ơn bạn vì đã chọn là một Wicer. Hành trình này sẽ có thử thách, nhưng chắc chắn sẽ rất đáng giá.”
Sẽ có lúc mọi người thấy mệt, thấy khó khăn, nhưng chúng ta mang tinh thần của Wicers, của một A-team. Và mọi người biết không, khi ta thấy khó, thấy đau, là ta đang đi lên mà.
Như Seth Godin từng nói: "Nghệ thuật không tạo ra sự thoải mái. Nghệ thuật hướng đến sự thay đổi. Và đã có sự thay đổi thì ắt có căng thẳng. Học tập cũng giống như vậy. Sự học chân chính là một trải nghiệm tự nguyện cần được thúc đẩy bởi những nỗi căng thẳng và khó chịu."
Người ta nói những cơn gió ngược chiều lại chính là chất xúc tác tạo ra lực đẩy mạnh mẽ nhất giúp con thuyền bứt phá. Con người cũng vậy. Khi thấy căng, thấy đau, thấy mình đang phải cố thêm một chút…đó là dấu hiệu của sự dịch chuyển, của trưởng thành, của một phiên bản tốt hơn đang hình thành.
Vì đôi khi, chính thử thách là thứ làm cho hành trình trở nên đáng giá.