13/11/2025
Vô tình đọc bài viết này. Và rất giống với suy nghĩ của Huy Hoàng. Có rất nhiều bạn đã tham khảo HH, khi hỏi về ký túc xá, có khi HH chạy vèo lên chụp phòng hs đang sử dụng, có thể hơi nhỏ làm các bạn chần chừ. Nhưng nếu các bạn đã ở HH thì các bạn được hưởng 1 khu vệ sinh sạch sẽ. Tuy có nhỏ, nhưng sạch là số 1.
Mong rằng dù đi đến đâu, các bạn cũng giữ gìn vệ sinh thật sạch sẽ nhé! 🍀
BÀI VIẾT DƯỚI ĐÂY ĐƯỢC COPY PASTE
ĐÁNG SUY NGẪM...
Muốn biết một thành phố đáng sống đến đâu, đừng nhìn tòa nhà, hãy nhìn vỉa hè. Cũng như muốn biết một con người tử tế đến mức nào, hãy nhìn cách họ giữ nhà vệ sinh.
Người ta hay nói, muốn biết một nhà hàng có sạch hay không, chỉ cần nhìn vào nhà vệ sinh của nó. Chỗ dơ nhất, khuất nhất, lại là nơi nói thật nhất về người chủ. Nhà vệ sinh sạch không chỉ là sạch, mà là biểu hiện của tư duy sạch, của sự tôn trọng bản thân và người khác. Người ta có thể trang trí mặt tiền thật đẹp, bày món ăn tinh tế, nhưng chỉ cần nhà vệ sinh bốc mùi, mọi thứ tốt đẹp kia đều trở thành diễn.
Một người biết giữ sạch nơi ít ai để ý, là người có đạo đức trong nghề. Ngược lại, nếu nhà vệ sinh dơ dáy, tường ố, rác vương, gần như chắc chắn trong nhà bếp cũng chẳng sạch hơn. Cách người ta đối xử với nhà vệ sinh, thật ra là cách họ đối xử với tất cả những thứ khác trong đời.
Hôm qua có người hỏi mình: “Theo anh, thành phố nào đáng sống nhất?” Tôi đáp: “Nhìn vỉa hè đi.” Không cần nhìn GDP, không cần nhìn tòa nhà hay xe sang. Cách người ta đối xử với vỉa hè nói hết tất cả. Vỉa hè có bằng phẳng không, có cây xanh, có rác, có xe lấn chiếm, có đủ chỗ cho người già và trẻ con đi bộ không? Một thành phố đáng sống không cần hoành tráng, chỉ cần vỉa hè tử tế.
Dù bạn có đi xe sang hay lái trực thăng, cuối cùng chân bạn vẫn phải chạm đất. Không ai thoát khỏi nhà vệ sinh, cũng như không ai thoát khỏi vỉa hè. Tôi từng đi qua nhiều thành phố – nơi vỉa hè là vùng chiến sự, và cũng có nơi, chỉ cần đi bộ thôi cũng thấy bình yên.
Vỉa hè, suy cho cùng, là thước đo văn minh giản dị nhất. Nó nói cho ta biết con người ở đó yêu nơi mình sống đến mức nào. Một thành phố đáng sống, không nằm ở chỗ giàu có, mà ở chỗ người ta biết giữ sạch con đường dưới chân mình.