09/02/2026
"Có mấy thứ mất đi rồi mới hay là cũng không cần thiết dữ vậy".
---
HỚT TÓC ĂN TẾT
(Tác giả: Đông Quân)
Cuối năm, tự nhiên ai cũng thấy cái đầu mình có chuyện. Không hẹn mà gặp, người người rủ nhau đi cắt tóc, như thể để nguyên vậy là năm cũ níu lại, hông chịu cho qua. Tiệm hớt tóc bữa này đông hơn chợ, ghế chưa kịp nguội đã có người khác ngồi vô, mặt ai cũng nghiêm trang lạ lùng, như sắp làm chuyện hệ trọng của đời người.
Anh thợ hỏi quen miệng: “Cắt sao anh?”
Mình nói: “Gọn gọn cho dễ ăn Tết.”
Nói vậy thôi chớ trong bụng là muốn bớt mấy sợi vướng víu, mấy chuyện rối ren, mấy điều nghĩ hoài không ra. Kéo vừa đưa lên là nghe nhẹ liền, không phải trên đầu, mà ở đâu đó sâu hơn chút.
Ngồi trước gương, thấy mình quen mà lạ. Có mấy thứ mất đi rồi mới hay là cũng không cần thiết dữ vậy. Tóc rơi xuống đất, không ai tiếc, quét cái là xong. Giá như mấy chuyện buồn trong năm cũng quét gọn được vậy thì hay biết mấy, nhưng thôi, đời đâu có tiệm nào nhận hớt giùm nỗi lo.
Tiệm ồn ào mà lòng người lại tĩnh. Người chờ tới lượt thì lướt điện thoại, mà thiệt ra là đang lướt qua một năm dài. Người đang cắt thì nhắm mắt, phó mặc, giống như tập tin vô mấy chuyện mình không kiểm soát nổi. Cuối năm, có khi cần nhất là học cái kiểu ngồi yên, để cho người khác cắt giùm phần dư thừa.
Cắt xong, soi gương, thấy mình gọn gàng hơn chút, mà năm cũ cũng như đứng xa ra một xíu. Không phải nhờ cái đầu ngắn đi, mà nhờ mình chịu bỏ lại vài thứ. Ra khỏi tiệm, gió thổi mát hơn bình thường, hay tại trong lòng vừa trống ra được chút chỗ.
Cuối năm đi cắt tóc, tưởng chuyện nhỏ, mà coi vậy chớ cũng là một cách tập làm mới mình. Không ồn ào, không thề hứa, chỉ lặng lẽ để rơi xuống vài thứ, rồi bước ra, nhẹ đầu, nhẹ dạ, chờ năm mới tới gõ cửa.
ST, (Ảnh sưu tầm)
Tuyển dụng nhân viên kinh doanh tại Hà Nội🌏