QN Diary

QN Diary Quynh Nguyen Diary. This is my diary to share my journey of learning to become an adult.

Cũng lâu rồi mình mới lên bài viết cho chiếc page nhỏ này sau một thời gian dài. Không biết các bạn dạo này có khoẻ khôn...
11/06/2026

Cũng lâu rồi mình mới lên bài viết cho chiếc page nhỏ này sau một thời gian dài. Không biết các bạn dạo này có khoẻ không? Công việc của các bạn thế nào, nhưng mình tin rằng tất cả mọi người cũng đang cùng nhau trải qua một thời kì nhiều biến động nhất là khi AI đang là vua thống trị và làm thay đổi cả một thị trường nhân sự.

Rất nhiều người cũng bị ảnh hưởng bởi AI và cũng khá nhiều doanh nghiệp cũng đang chuyển mình trong giai đoạn này.

Có một vài đứa em tâm sự với mình về sự khắc nghiệt của thị trường lao động hiện nay và cảm thấy khá stress vì cuộc đua mưu sinh ngày càng khắc nghiệt. Bản thân mình cũng rất đồng cảm về điều đó và nếu nói mình cũng đang trong giai đoạn tích luỹ để chuyển mình.

Trước đây mình là người luôn đặt mục tiêu cho từng năm cái mà chúng ta hay gọi là Goal để hoàn thành, cái cảm giác chinh phục được điều gì đó cho mình cảm giác được chiến thắng. Nhưng dạo gần đây, thứ mình lựa chọn có lẽ hơi khác, đó là tận hưởng những điều đang trải qua dù có như ý hay bất như ý.

Có thể ban đầu hoặc tới tận bây giờ mình vẫn chưa hẳn là thích nghi với việc sống chậm lại, quan tâm tới hành vi và cảm xúc của mình khi xảy ra điều đó nhiều hơn là sống rất nhanh như khoảnh thời gian trước. Đó là một trải nghiệm đối với mình là lạ.

Có thể trước đây, mình sẽ chú trọng về những thành công theo chuẩn mực của xã hội đề ra những checklist cần hoàn thành cho mỗi năm. Bây giờ có thể không còn những checklist đó mà mình chọn trải nghiệm theo những gì đưa đến, học cách thích nghi theo những thứ mà không cần planing trước coi như đây cũng là cơ hội để kiểm tra khả năng thích ứng và sinh tồn của bản thân.

Mình nghĩ đôi khi thành công không còn quá quan trọng khi bó buộc bản thân tại một vị trí, một lộ trình mà là hãy cho phép mình trải nghiệm điều gì đó mà trước đây chưa hẳn là lựa chọn của bản thân.

Một chút tâm sự nhỏ hy vọng đâu đó trong chúng ta vẫn đang vững tâm bước tiếp trên hành trình sắp tới nhé.

Nhớ lại những mùa cầm mic những năm trước. ❤️
30/03/2026

Nhớ lại những mùa cầm mic những năm trước. ❤️

Một chiếc page viết rất “chạm”, mặc dù bản thân khi đi học nghe được nhiều các câu chuyện của thầy cô về các case bị tổn...
07/12/2025

Một chiếc page viết rất “chạm”, mặc dù bản thân khi đi học nghe được nhiều các câu chuyện của thầy cô về các case bị tổn thương tâm lý nhưng mình nghĩ thế giới này càng ngày lại càng cố che giấu những nỗi đau tâm lý của mình.

Có những nỗi đau thầm lặng. Chúng không hề giống như trên phim, xô đổ thành trì cảm xúc, hay bẻ gãy cột sống tinh thần bằng những cú giáng tới tấp. Chúng chỉ nằm đó, dưới lớp da bình thường của đời sống, len vào từng cử chỉ người ta dùng để tự bảo vệ mình, từng phản ứng họ bật ra khi vô tình bị chạm vào đúng vết thương. Cơ thể đột nhiên rúm ró. Một ánh mắt đổi hướng chỉ trong một phần giây. Một sự câm nín bật ra giữa cuộc nói chuyện. Một câu trả lời tưởng như đơn giản nhưng đủ để người đối diện thấy có gì đó không ổn. Đó là dấu vết của những chấn thương tâm lý mà người ta tưởng đã bỏ lại phía sau. Nhưng thực ra chúng vẫn sống, bền bỉ, dai dẳng và âm thầm.

Trước khi đi vào sâu hơn, tôi xin phép lưu ý rằng, PTSD là một rối loạn tâm lý rất nghiêm trọng, cần có sự chẩn đoán của các chuyên gia, có sự can thiệp cũng như phác đồ điều trị thích hợp cho từng cá nhân thích hợp.

Tuy nhiên, tôi vẫn muốn chia sẻ một số hiểu biết của mình về rối loạn này, bởi những năm gần đây, nó xuất hiện rất nhiều, đặc biệt ở những người trẻ, và những trường hợp dù chưa trải qua bất kỳ dạng chấn thương nào vẫn mắc phải PTSD.

Tôi từng nghĩ những chuyện như PTSD (Post-Traumatic Stress Disorder - rối loạn căng thẳng sau sang chấn hay Ám ảnh tâm lý hậu chấn thương) chỉ để chỉ những người đi qua chiến tranh, kinh hoàng, thiên tai hay những tai nạn thảm khốc. Cho đến khi tôi gặp nhiều người khác trong cuộc đời mình và nhận ra rằng những gì gọi là tổn thương, xuất phát ngay từ những điều bình thường nhưng lặp lại quá lâu và quá nhiều. Một tuổi thơ đầy sợ hãi. Một mối tình toxic. Một môi trường làm việc đầy áp lực mà mỗi ngày trôi qua giống như đứng giữa trận tuyến. Một bầu không khí gia đình luôn căng thẳng. Những lời quát mắng, những cuộc cãi vã, những lần bị bỏ rơi mà không một lời giải thích. Không có bất kỳ tiếng nổ nào, nhưng lại tạo ra vô số mảnh vỡ nằm sâu trong người.

Tôi từng trò chuyện với một chàng trai trẻ, người đã trải qua một thời thơ ấu trong ngôi nhà đầy bạo lực. Bố mẹ cậu cãi nhau gần như mỗi tối. Thậm chí có những cuộc cãi vã chỉ là những thứ vụn vặt của đời sống tích tụ thành những câu đối thoại khó chịu. Những lần đá thúng đụng nia của người lớn liên tục tạo ra căng thẳng mà cậu, với thân hình bé nhỏ, không có nơi nào để trốn. Khi lớn lên, cậu không chịu được bất kỳ ai có âm vực to hơn bình thường, không chịu được ai tiến lại gần quá nhanh, và không chịu được những câu nói nặng nề dù chỉ vô tình. Cậu không gọi tên đó là tổn thương. Chỉ nghĩ mình là một thằng softboy. Nhưng thực ra đó là hậu quả của một tuổi thơ luôn chờ một cơn bùng nổ, dù đôi khi cơn bùng nổ ấy không xảy ra. Chính sự chờ đợi ấy mới tạo ra tổn thương kéo dài.

Có một người đàn ông khác mà tôi quen. Anh ta trông rất bình tĩnh, rất trưởng thành, rất chín chắn. Nhưng chỉ cần ai đó tỏ ra không chắc chắn với anh, thái độ anh thay đổi ngay lập tức. Sau nhiều lần chuyện trò, tôi mới biết anh từng yêu một người phụ nữ trong nhiều năm, yêu theo cách mà cả thanh xuân của anh xoay quanh người ấy. Rồi một ngày cô rời đi rất nhẹ nhàng nhưng tàn nhẫn, không một lời giải thích, không một câu kết thúc. Để lại một khoảng trống mà anh tưởng mình vượt qua được nhưng thực ra không. Từ đó về sau, mỗi khi người mới tỏ ra thiếu rõ ràng, cái vết thương cũ ấy lại nhói lên, nhắc anh về cảm giác năm xưa. Ký ức cơ thể của anh đã lưu lại nỗi đau từ một thời đã qua.

Những câu chuyện như vậy khiến tôi nhận ra PTSD không phải một thuật ngữ xa vời. Nó ở ngay cạnh ta. Trong cách một người giật mình khi nghe tiếng động lớn hơn mức bình thường. Trong cách một người im lặng bất thường khi đối mặt với xung đột. Trong cách một người phản ứng mạnh trước những chuyện tưởng chừng như rất nhỏ. Trong cách một người cười quá nhiều để che cảm giác không an toàn bên trong. Những dấu hiệu ấy không phải tính cách hay đặc điểm cố định. Chúng là tiếng vọng của những tổn thương đã từng diễn ra nhưng chưa được tiêu hóa hết.

Một triệu chứng của PTSD mà nhiều người không nhận ra là hồi tưởng cảm xúc (Emotional Flashback). Một mùi hương quen thuộc có thể khiến người ta nghẹn lại trong một giây. Một câu nói tưởng vô thưởng vô phạt có thể đánh thức nỗi sợ cũ. Một tình huống giống như ngày xưa có thể làm tim đập nhanh hơn bình thường. Tâm trí không thể gọi tên ký ức ấy. Nhưng cơ thể thì nhớ. Người ta thường nghĩ ký ức nằm trong đầu, nhưng thật ra cơ thể lưu giữ chúng lâu hơn nhiều. Mỗi cú chấn thương đều để lại một phản ứng trong cơ thể, một chuyển động vô thức. Và cơ thể sẽ lặp lại phản ứng ấy mỗi khi gặp một hoàn cảnh tương tự, dù lý trí đã quên. Người ta gọi nó là Somatic Memory.

Một cách khác để mô tả các triệu chứng của PTSD là sự vướng víu trong các mối quan hệ. Tôi từng chứng kiến một cô gái rất dễ rung động nhưng lại rất dễ rút lui khi cảm nhận ai đó tiến gần quá mức. Cô sợ lại bị tổn thương một lần nữa như hồi năm mười bốn tuổi, khi bị bạn bè cô lập chỉ vì cô thân với một người bạn nam được nhiều bạn nữ thích. Cảm giác bị cả thế giới quay lưng khi còn chưa đủ lớn để hiểu chuyện, trở thành mảnh ký ức nằm mãi trong cơ thể. Từ đó, cô luôn giữ khoảng cách với những người có thể làm cô tổn thương. Cô cũng muốn mở lòng, nhưng cô sợ mở lòng quá mức khiến những vết thương cũ bị bật dậy.

Trong bốn phản ứng sinh tồn, nhiều người chỉ nghĩ đến chạy trốn hoặc đối đầu. Nhưng còn hai phản ứng ít gặp hơn mà lại rất phổ biến trong PTSD dạng phức hợp. Có người đóng băng. Khi đối mặt với nguy cơ tổn thương, họ im lặng hoàn toàn. Không phản ứng. Không nói chuyện. Không khóc lóc. Không giải thích. Cơ thể tắt nguồn. Họ trông như đang dửng dưng, nhưng thực ra chỉ là không biết phải làm gì để thoát khỏi cảm giác bị giam trong ký ức cũ. Có người lại theo bản năng, chiều theo mọi yêu cầu của người đối diện để tránh xung đột. Họ đã quá quen với việc phải thích nghi để sống sót trong môi trường từng khiến họ đau lòng. Người ta gọi 4 phản ứng này là: Fight, Flight, Freeze, Fawn.

PTSD không chỉ hiện diện trong các mối quan hệ tình cảm hay gia đình. Nó còn xuất hiện trong cả công việc. Một người từng trải qua môi trường làm việc độc hại sẽ trở nên nhạy cảm bằng những cách rất khó đoán. Chỉ cần một lời nhắc nhở của cấp trên, họ có thể mất cả buổi để trấn tĩnh vì tưởng rằng sắp bị trách phạt hoặc thậm chí nghĩ đến nguy cơ bị đuổi việc. Chỉ cần một đồng nghiệp nhăn mặt, họ nghĩ ngay rằng mình đã gây ra lỗi lầm gì đó. Khi phải nói lên ý kiến, họ lo lắng trước hàng loạt kịch bản xấu. Cơ quan không phải chiến trường, nhưng cơ thể họ có phản ứng như thể đang chuẩn bị cho một trận chiến.

Nhiều người trẻ xem nhẹ tổn thương của mình. Họ nghĩ mình chỉ nhạy cảm hơn người khác. Họ nghĩ mình chỉ đang hơi sợ hãi, lo lắng. Nhưng điều đáng sợ của PTSD dạng phức hợp là nó ăn mòn tâm lý người ta rất chậm rãi và từ tốn. Nó khiến người ta thấy không an toàn trong những tình huống vô hại. Nó làm người ta cảm nhận quá mức những tín hiệu tưởng chừng rất nhỏ. Và khi người ta quen sống trong trạng thái đó, họ không nhận ra rằng họ đang mang nặng một vết thương chưa được chữa lành.

Tôi nhớ có lần trò chuyện với một người bạn làm nhân sự. Cô nói rằng có những nhân viên tài năng nhưng luôn mất bình tĩnh khi phải nhận phản hồi. Bởi vì trong quá khứ, họ từng bị chỉ trích họ bằng những lời cay nghiệt mỗi khi họ phạm lỗi. Họ lớn lên trong cảm giác rằng lỗi lầm luôn đi kèm sự hạ nhục. Thế nên chỉ cần nghe một lời góp ý nhẹ nhàng, cơ thể họ lập tức phản ứng như ngày xưa. Cách cơ thể ghi nhớ nỗi sợ hãi trong quá khứ mạnh hơn cách lý trí ghi nhớ sự thật mới.

Người mang PTSD dạng phức hợp không dễ nhận ra bản thân. Họ thường tự nghĩ mình “quá nhạy cảm”, “khó gần”, “dễ buồn”, hoặc “khó tin người khác”. Nhưng nếu quan sát kỹ, ta sẽ thấy những dấu hiệu chung. Họ luôn tự kiểm soát cảm xúc đến mức kiệt sức. Họ phản ứng mạnh với sự từ chối dù là nhỏ nhất. Họ hay xin lỗi ngay cả khi không phải lỗi của mình. Họ tránh xung đột bằng mọi giá. Họ lo lắng quá mức về việc người khác nghĩ gì. Họ dễ phát hoảng khi ai đó đột nhiên thay đổi thái độ. Họ thu mình khi cảm xúc quá lớn. Nguyên nhân là vì họ đã từng mạnh mẽ quá lâu trong một hoàn cảnh không ai còn nhớ đến.

Với những người đang ở cạnh một người như vậy, điều quan trọng nhất không phải chữa lành cho họ. Bởi chúng ta thẳng thắn mà nói, ít người có khả năng chữa lành được cho ai. Nhưng chúng ta có thể không làm họ tổn thương thêm. Đừng thúc ép họ phải mở lòng ngay. Đừng hối thúc họ phải buông bỏ quá khứ. Đừng coi họ là gánh nặng. Họ không cần ai đó bước vào để làm thay những gì họ chưa làm được. Họ cần một người hiểu rằng nỗi đau của họ có thật, dù người khác không thấy. Họ cần một nơi an toàn. Không phải an toàn trong nghĩa che chở, mà là an toàn trong nghĩa không bị đánh giá. Chỉ khi họ cảm thấy không bị phán xét, cơ thể họ mới dần thả lỏng và cho phép chính mình sống trọn vẹn với người đối diện.

Cách tốt nhất để đi qua PTSD đôi khi là chấp nhận rằng nó từng tồn tại. Chấp nhận trong sự bình thản của người hiểu bản chất mọi chuyện. Rằng những gì từng xảy ra không biến mình thành người tệ hại. Nó là phần chứng minh rằng mình đã sống sót trong một giai đoạn khó khăn. Và sống sót, đôi khi, đáng để tự hào hơn là mạnh mẽ.

Cuối cùng, tôi hy vọng rằng mỗi người mang chấn thương phức hợp đều có thể đến một ngày nhìn lại quá khứ mà không còn thấy nó điều khiển hiện tại nữa. Rằng họ có thể bước vào một mối quan hệ mới với trái tim dù không lành lặn nhưng đủ can đảm để thử lại. Rằng họ sẽ đi qua những nơi từng khiến họ hồi hộp nhưng cảm giác nặng nề không còn bám chặt vào tâm trí họ nữa.

Một ngày nào đó, khi bạn nhận ra rằng mình đã đi xa hơn nỗi sợ cũ một quãng rất dài, có thể bạn sẽ không nhớ khoảnh khắc bắt đầu thay đổi. Nhưng bạn sẽ biết rằng mình đã làm được điều quan trọng nhất. không để quá khứ quyết định toàn bộ phần đời còn lại. Và hy vọng, dù nhỏ, vẫn là thứ đủ sức mở ra những cánh cửa mà trước đây bạn từng nghĩ nó không thuộc về mình.

WE’RE HIRING—DATA SCIENTIST📍 Location: Ho Chi Minh / Remote 👩‍💻💼 Full-time💰 Salary: 3,500 – 4,500 AUDRequirements:- 4+ y...
27/11/2025

WE’RE HIRING—DATA SCIENTIST
📍 Location: Ho Chi Minh / Remote 👩‍💻
💼 Full-time
💰 Salary: 3,500 – 4,500 AUD

Requirements:
- 4+ years as a Data Scientist or ML Engineer in a strong data-driven SaaS environment/product.
- Hands-on experience and demonstrable ability to code fluently in Python, complemented with the ability to quickly learn and code in other languages (such as Scala) on a smaller scale.
- Working knowledge of deep learning, NLP, Generative AI, LLMs and prompt engineering.
- Good English

Link JD: https://qndiary.com/jobs/1302-data-scientist/

Hỗ trợ bạn bè, anh em chiến hữu tìm đồng đội. Hiện tại Momo đang tuyển Senior Mobile Engineer. Link bên dưới nha mọi ngư...
21/11/2025

Hỗ trợ bạn bè, anh em chiến hữu tìm đồng đội.
Hiện tại Momo đang tuyển Senior Mobile Engineer. Link bên dưới nha mọi người!

MoMo is the market leader in mobile payments in Vietnam. We strive to make all transactions fast, easy and joyful. We are looking for an experienced Software Engineer to join our growing Big Data & AI team. At MoMo, we make AI/Machine Learning the core component to almost every part of the produ...

Hôm nay mình không nói về công việc, cũng không phải những chủ đề về tâm lý, chỉ là những dòng trải lòng trong những ngà...
16/11/2025

Hôm nay mình không nói về công việc, cũng không phải những chủ đề về tâm lý, chỉ là những dòng trải lòng trong những ngày đang thích nghi với những sự thay đổi của thế giới và của bản thân.

Link bài viết:

Dạo gần đây mình có cảm giác có những thứ mình đã từng rất thích, những món đồ gắn bó với mình từ thời đại học nên dù thế nào mình vẫn muốn giữ lại mặc dù nó

08/11/2025

Job Intern 8.500.000 vnd/month gross cho các bạn đây! ❤️

Hello mọi người, Hôm nay mình đủ can đảm để lên bài viết này sau hành trình 1 tháng bản thân phải vật lộn với nhiều thứ....
05/11/2025

Hello mọi người,

Hôm nay mình đủ can đảm để lên bài viết này sau hành trình 1 tháng bản thân phải vật lộn với nhiều thứ. Mình không biết có ai đang trải qua giai đoạn này hay không, nhưng ít nhất mình muốn bạn biết rằng đâu đó trên thế giới bạn không hề cô đơn.

Link bài viết bên dưới

Đây là bài viết dưới góc nhìn khoa học kết hợp hành trình cá nhân của mình Dạo gần đây, từ “trauma” (sang chấn tâm lý) xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội, đôi

Hi mọi người, Chào tháng 11 và chào mừng sự trở lại của QN Diary. Chiếc blog của mình đã được on air với một giao diện v...
31/10/2025

Hi mọi người,

Chào tháng 11 và chào mừng sự trở lại của QN Diary. Chiếc blog của mình đã được on air với một giao diện với và với một danh sách job list dành cho mọi người nhen!

TECH POSITIONS
1/Data Scientist – Information & Technology (Remotely)
* Salary: 3,500–4,500 AUD
* Location: HCM
* Link JD: https://qndiary.com/jobs/1302-data-scientist/

2/(Middle/Senior) Golang Back End Developer – Information & Technology
* Salary: Middle 30–40 mil VND | Senior 40–70 mil VND
* Location: HCM
* Jink JD: https://qndiary.com/jobs/1323-middle-senior-golang-back-end-developer/

3/Senior Flutter Developer – Information & Technology
* Salary: 50–70 mil VND
* Location: HCM
* Link JD: https://qndiary.com/jobs/1324-senior-flutter-developer/

4/Senior Backend Engineer – Information & Technology
* Salary: 40–60 mil VND (gross)
* Location: Đà Nẵng (Hải Châu)
* Link JD: https://qndiary.com/jobs/1329-senior-backend-engineer/

NON-TECH POSITIONS
1/ Nhân Viên Ý Tưởng / Biên Tập – Marketing
* Salary: 10–15 mil VND
* Location: HCM (Phú Nhuận)
* Link JD: https://qndiary.com/jobs/1327-nhan-vien-y-tuong-bien-tap/

2/Performance Marketing Manager (E-commerce) – Marketing
* Salary: 35–55 mil VND (gross)
* Location: HCM (Phú Nhuận)
* Link JD: https://qndiary.com/jobs/1328-performance-marketing-manager-e-commerce/

—————
Mọi người quan tâm có thể contact mình tại:
Website: https://qndiary.com/
Fanpage: https://www.facebook.com/quynhnguyen.blogs
Linkedin: https://www.linkedin.com/in/quynhnguyen14/

Năm 2025 của bạn thế nào, viết cho những ngày cuối tháng 10 năm 2025 của mình là những chuỗi ngày trống rỗng. Có phải th...
26/10/2025

Năm 2025 của bạn thế nào, viết cho những ngày cuối tháng 10 năm 2025 của mình là những chuỗi ngày trống rỗng.

Có phải thế giới này đang vận hành quá nhanh và con người vẫn chưa kịp thích ứng với nó không? Có bao giờ bạn tự hỏi những thứ bạn đạt được ở giai đoạn hiện tại đã không còn giúp bạn thấy vui vẻ? Bạn mong muốn thay đổi một cuộc sống khác, một cuộc đời khác?

Mình có khá nhiều anh chị quen biết đang làm Manager ở những công ty lớn và họ quyết định chọn dừng lại, chọn từ bỏ những công việc những hào quang mà họ từng có với nhiều lý do khác nhau. Họ cho mình từ 3 đến 6 tháng nghỉ ngơi trước khi bắt đầu tìm kiếm một công việc mới.

Mình có hỏi thăm một vài người thì họ chia sẻ rằng thật ra khoảng thời gian nghỉ ngơi này mới khiến họ hạnh phúc sau những chuỗi ngày tháng quá dài phải gồng gánh mọi thứ.

Vậy câu hỏi đặt ra, có lẽ thế giới đã vận hành theo một cách khác đi và đôi khi những điều như tiền bạc, địa vị xã hội không khiến con người ta hạnh phúc nữa.

Quả thật trong thời gian khủng hoảng hiện sinh tuổi 30 của mình, có quá nhiều thứ diễn ra và mình nghĩ nếu bản thân vượt qua được chắc chắn sẽ có nhiều câu chuyện để viết.

Hành trình học tâm lý học của mình vẫn đang tiếp tục và mình vẫn đi làm mỗi ngày trong sự trống rỗng của bản thân. Nhưng không sao, mình đang đi tìm đáp án cho nó. Còn bạn, năm 2025 của bạn tính đến hiện tại có những nỗi trăn trở gì có thể tâm sự cùng mình được không?

Address

Gò May

Opening Hours

Monday 09:00 - 22:00
Tuesday 09:00 - 22:00
Wednesday 09:00 - 22:00
Thursday 09:00 - 22:00
Friday 09:00 - 22:00

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when QN Diary posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to QN Diary:

Share

Category