Lầu Ngôn Tình

Lầu Ngôn Tình Những cái kết cạn lời.

(FULL) CẨM SẮT QUYĐêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân.Ngay khi chạm vào tỷ tỷ, nam nh...
07/25/2026

(FULL) CẨM SẮT QUY

Đêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân.

Ngay khi chạm vào tỷ tỷ, nam nhân lập tức vén chăn đứng dậy, ném cả người lẫn quần áo ra khỏi phòng.

"Người Tạ mỗ cầu hôn là nhị cô nương Giang gia , thực sự không ưa nổi loại thủ đoạn hạ lưu này."

Sau này, trong hôn lễ của ta và Tạ Cảnh Hành, Giang Minh Châu phượng quan hà bái xông thẳng vào hỉ đường.

Nàng ta đưa tay về phía phu quân ta: "Tạ Cảnh Hành, chàng có bằng lòng từ bỏ nàng ta, cùng ta bỏ trốn không?"

Ánh mắt Tạ Cảnh Hành thoáng qua vẻ do dự.

Tất cả mọi người đều thấy sự rung động của hắn.

Tỷ tỷ kéo hắn rời đi.

Ta bị hủy hôn ngay tại chỗ, trở thành trò cười của cả Kinh thành, đành phải lấy chồng xa nơi biên quan.

Mùa xuân Vĩnh Chiêu năm thứ mười tám, thiệp mừng hôn lễ liên hôn giữa hai nhà Tạ và Giang truyền khắp Kinh thành.

Trên hỉ thiếp màu đỏ thẫm, ba chữ Giang Minh Châu được viết bằng mực kim tuyến.

Ta trở về tham dự hôn yến.

Tạ Cảnh Hành dồn ta vào góc tường, nghiến răng nói: "Dẫu có muốn chọc giận ta, nàng cũng không cần tự hủy hoại bản thân mình như vậy, sao nàng có thể tùy tiện tìm một mãng phu mà gả vội vàng?"

Vị Hầu gia quyền khuynh triều chính một cước đá hắn ra, ôm ta vào lòng: "Tạ tướng quân nghĩ, bản hầu đây chỉ là một mãng phu sao?"

-------
Click vào từng ảnh để đọc full.

(FULL) Đêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân.Ngay khi chạm vào tỷ tỷ, nam nhân lập tức ...
07/25/2026

(FULL) Đêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân.

Ngay khi chạm vào tỷ tỷ, nam nhân lập tức vén chăn đứng dậy, ném cả người lẫn quần áo ra khỏi phòng.

"Người Tạ mỗ cầu hôn là nhị cô nương Giang gia , thực sự không ưa nổi loại thủ đoạn hạ lưu này."

Sau này, trong hôn lễ của ta và Tạ Cảnh Hành, Giang Minh Châu phượng quan hà bái xông thẳng vào hỉ đường.

Nàng ta đưa tay về phía phu quân ta: "Tạ Cảnh Hành, chàng có bằng lòng từ bỏ nàng ta, cùng ta bỏ trốn không?"

Ánh mắt Tạ Cảnh Hành thoáng qua vẻ do dự.

Tất cả mọi người đều thấy sự rung động của hắn.

Tỷ tỷ kéo hắn rời đi.

Ta bị hủy hôn ngay tại chỗ, trở thành trò cười của cả Kinh thành, đành phải lấy chồng xa nơi biên quan.

Mùa xuân Vĩnh Chiêu năm thứ mười tám, thiệp mừng hôn lễ liên hôn giữa hai nhà Tạ và Giang truyền khắp Kinh thành.

Trên hỉ th.i.ế.p màu đỏ thẫm, ba chữ Giang Minh Châu được viết bằng mực kim tuyến.

Ta trở về tham dự hôn yến.

Tạ Cảnh Hành dồn ta vào góc tường, nghiến răng nói: "Dẫu có muốn chọc giận ta, nàng cũng không cần tự hủy hoại bản thân mình như vậy, sao nàng có thể tùy tiện tìm một mãng phu mà gả vội vàng?"

Vị Hầu gia quyền khuynh triều chính một cước đá hắn ra, ôm ta vào lòng: "Tạ tướng quân nghĩ, bản hầu đây chỉ là một mãng phu sao?"

--- Chương 1

Mùa xuân Vĩnh Chiêu năm thứ mười tám, ta hồi kinh tham dự hôn yến của tỷ tỷ.

Sau này ta thường nghĩ, nếu như mười tám năm trước, nếu đạo sĩ già kia không hề tới, có lẽ ta và Giang Minh Châu đã có thể lớn lên như những tỷ muội bình thường.

Ngày mẫu thân sinh hạ song nữ, Khâm Thiên Giám giám quan bất chấp tuyết rơi tìm đến tận cửa.

"Phượng minh cách và Cô loan s//át tương xung, hai nữ nhân này không thể ở chung một phòng." Đạo sĩ già phất phất phất trần, ngón tay khô gầy chỉ thẳng vào ta đang say ngủ trong tã l//ót, "Nữ nhân này mệnh phạm Thất Sát, khắc thân khắc phu."

Phụ thân nghe vậy liền đoạt lấy thư phê mệnh, lập tức đuổi nhũ mẫu của ta đến khu sân phụ.

Mãi sau này ta mới biết, đêm đó nôi của tỷ tỷ giăng đầy minh châu, còn ta ngay cả nửa chậu than sưởi ấm cũng không có.

Giang phủ không một ai đoái hoài tới ta.

May mắn thay, ta đã gặp được Tạ Cảnh Hành.

Hắn là người duy nhất không sợ ta "khắc thân khắc phụ", sẵn lòng quan tâm ta.

Nhưng tỷ tỷ xưa nay luôn muốn tranh giành với ta.

Đêm lễ cập kê, tỷ tỷ khoác xiêm y của ta trèo lên giường Tạ tướng quân.

Ta xách theo đèn lồng vội vã chạy đến, chỉ thấy trung y của Tạ Cảnh Hành đang lộn xộn.

Và Giang Minh Châu, tỷ tỷ tốt của ta, đang mặc xiêm y của ta lăn xuống từ trên giường.

"Tạ mỗ cầu hôn Giang gia nhị cô nương," Tạ Cảnh Hành túm lấy áo khoác ngoài quấn lấy Giang Minh Châu, ném cả người lẫn quần áo ra khỏi phòng.

Ánh mắt hắn tràn ngập sự ghê tởm như lưỡi d//ao tẩm độc: "Thực sự không ưa nổi loại thủ đoạn hạ lưu này."

Giang Minh Châu ngẩng đầu lên trên nền gạch xanh.

Ta vĩnh viễn nhớ ánh mắt nàng ta nhìn ta, tựa như độc xà rình mồi.
"Muội tưởng muội đã thắng rồi sao?" Giọng nàng ta lại mang theo tiếng cười, "Cứ chờ mà xem, Giang Cẩm Sắt."

Ba ngày sau, sính lễ của Tạ gia hùng hổ rước vào khu sân phụ.

Phụ thân ném vỡ chén trà, Giang Minh Châu khóc lóc trong từ đường đến gần như ngất đi.

Ta nghĩ rằng chỉ cần nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi đến khi ta gả cho Tạ Cảnh Hành thì sẽ không phải sống thảm hại như vậy nữa.

Đáng tiếc, ta đã sai rồi.

Ngày đại hôn của ta và Tạ Cảnh Hành, ta mặc giá y, ngồi trước gương đồng.

Bên ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận xôn xao.

"Nhị tiểu thư! Không xong rồi!" Thị nữ vấp ngã chạy vào, sắc mặt trắng bệch, "Đại tiểu thư nàng, nàng..."

Ta đứng phắt dậy, chuỗi ngọc trên phượng quan vang lên lách cách.

Chưa kịp đợi thị nữ nói hết, cánh cửa phòng đã bị một cước đá văng.

Giang Minh Châu đứng ở cửa, một thân phượng quan hà bái, đỏ rực đến c.h.ói mắt.

Nàng ta cười duyên với ta, đôi môi đỏ mọng khẽ mở: "Muội muội, cho tỷ mượn phu quân của muội một chút."

Trong hỉ đường, tất cả khách khứa đều im lặng.

Tạ Cảnh Hành đứng bên cạnh ta, đầu ngón tay hơi lạnh, nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Cho đến khi Giang Minh Châu xách váy, từng bước từng bước đi đến trước mặt ta.

Nàng ta ngẩng mặt lên, đưa tay về phía Tạ Cảnh Hành, giọng nói dịu dàng nhưng đầy mê hoặc:

"Tạ Cảnh Hành, chàng có bằng lòng từ bỏ nàng ta, cùng ta bỏ trốn không?"

Cả phòng xôn xao.

Đầu ngón tay Tạ Cảnh Hành khẽ run lên.

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, chỉ thấy ánh mắt hắn thoáng qua một tia do dự.

Tất cả mọi người đều thấy sự rung động của hắn.

Nụ cười Giang Minh Châu càng sâu hơn, ngón tay tô son khẽ móc vào ống tay áo Tạ Cảnh Hành.

"Chàng đã do dự rồi." Nàng ta nói khẽ, "Tạ Cảnh Hành, trong lòng chàng có ta."

Yết hầu Tạ Cảnh Hành khẽ động, ánh mắt hắn đảo qua lại giữa ta và Giang Minh Châu.

Cuối cùng, hắn buông tay ta ra.

Chỉ trong một khoảnh khắc.

Giang Minh Châu chợt nắm lấy cổ tay hắn, kéo hắn chạy ra ngoài.

Cả sảnh đường nổ tung trong tiếng ồn ào, mọi người chỉ trỏ, xì xào bàn tán.

Còn ta đứng nguyên tại chỗ, giá y đỏ rực, nhưng lạnh lẽo như băng.

"Giang nhị cô nương..." Hỉ nương run rẩy đến gần ta, "Cái, cái lễ này còn tiếp tục được không ạ?"

Ta chậm rãi tháo phượng quan xuống, chuỗi hạt rủ xuống che khuất vành mắt đỏ hoe của ta.

"Không cần nữa."

Khoảnh khắc Tạ Cảnh Hành bị Giang Minh Châu kéo ra khỏi hỉ đường, ta đã trở thành trò cười của cả Kinh thành.

(FULL) XUÂN Ý NOÃNNăm thứ ba kể từ khi được Bùi gia nhận về, ta vẫn là kẻ không được yêu thương.Khi dùng bữa, huynh trưở...
07/24/2026

(FULL) XUÂN Ý NOÃN

Năm thứ ba kể từ khi được Bùi gia nhận về, ta vẫn là kẻ không được yêu thương.

Khi dùng bữa, huynh trưởng chê ta thô lỗ, chẳng chịu ngồi cùng mâm, chỉ biết gắp thức ăn cho tỷ tỷ.

Mẫu thân cho rằng ta cử chỉ lóng ngóng, hay làm bẩn y phục, nên chỉ cho ta mặc lại đồ cũ của tỷ tỷ.

Tạ Sơ, người vốn đính ước với ta từ thuở nhỏ, lại càng công khai hủy hôn ngay giữa đám đông, khiến ta trở thành trò cười, từ đó không bao giờ dám tham gia yến tiệc trong kinh thành.

Tỷ tỷ thì luôn bỏ rơi ta để ra ngoài cùng huynh trưởng và Tạ Sơ.

Trong buổi thu săn, khi đụng độ bầy s/ói, cả huynh trưởng và Tạ Sơ đều dốc lòng bảo vệ tỷ tỷ mà chẳng hề nhìn thấy ta đang lẽo đẽo theo phía sau.

May mắn thay, ta được một người tốt bụng cứu giúp.

Người ấy cũng giống như ta, từ nơi xa đến kinh thành, cũng chẳng có lấy một bằng hữu.

Vì vậy, chúng ta trở thành bằng hữu của nhau.

Một ngày nọ, khi ra ngoài, ta vô tình đụng mặt tỷ tỷ, huynh trưởng và Tạ Sơ, bọn họ cũng đang chuẩn bị xuất hành.

Tỷ tỷ lộ vẻ áy náy: "Muội muội, tỷ xin lỗi, là bọn họ bắt ta phải giấu muội."

Huynh trưởng cau mày, quay mặt đi coi như không nhìn thấy ta.

Tạ Sơ thì lộ vẻ chán ghét: "Cỗ xe ngựa này quá nhỏ, không chứa nổi bốn người đâu."

Ta chỉ thấy thật khó hiểu: "Các người có thể đỗ xe sang bên cạnh được không? Chặn mất đường xe của bằng hữu ta rồi."

Ta đã có bằng hữu tốt rồi, đám người thân nhạt nhẽo này, ta cần làm gì nữa chứ?

-------
Click vào từng ảnh để đọc full.

(FULL) Năm thứ ba kể từ khi được Bùi gia nhận về, ta vẫn là kẻ không được yêu thương.Khi dùng bữa, huynh trưởng chê ta t...
07/24/2026

(FULL) Năm thứ ba kể từ khi được Bùi gia nhận về, ta vẫn là kẻ không được yêu thương.

Khi dùng bữa, huynh trưởng chê ta thô lỗ, chẳng chịu ngồi cùng mâm, chỉ biết gắp thức ăn cho tỷ tỷ.

Mẫu thân cho rằng ta cử chỉ lóng ngóng, hay làm bẩn y phục, nên chỉ cho ta mặc lại đồ cũ của tỷ tỷ.

Tạ Sơ, người vốn đính ước với ta từ thuở nhỏ, lại càng công khai hủy hôn ngay giữa đám đông, khiến ta trở thành trò cười, từ đó không bao giờ dám tham gia yến tiệc trong kinh thành.

Tỷ tỷ thì luôn bỏ rơi ta để ra ngoài cùng huynh trưởng và Tạ Sơ.

Trong buổi thu săn, khi đụng độ bầy s/ói, cả huynh trưởng và Tạ Sơ đều dốc lòng bảo vệ tỷ tỷ mà chẳng hề nhìn thấy ta đang lẽo đẽo theo phía sau.

May mắn thay, ta được một người tốt bụng cứu giúp.

Người ấy cũng giống như ta, từ nơi xa đến kinh thành, cũng chẳng có lấy một bằng hữu.

Vì vậy, chúng ta trở thành bằng hữu của nhau.

Một ngày nọ, khi ra ngoài, ta vô tình đụng mặt tỷ tỷ, huynh trưởng và Tạ Sơ, bọn họ cũng đang chuẩn bị xuất hành.

Tỷ tỷ lộ vẻ áy náy: "Muội muội, tỷ xin lỗi, là bọn họ bắt ta phải giấu muội."

Huynh trưởng cau mày, quay mặt đi coi như không nhìn thấy ta.

Tạ Sơ thì lộ vẻ chán ghét: "Cỗ xe ngựa này quá nhỏ, không chứa nổi bốn người đâu."

Ta chỉ thấy thật khó hiểu: "Các người có thể đỗ xe sang bên cạnh được không? Chặn mất đường xe của bằng hữu ta rồi."

Ta đã có bằng hữu tốt rồi, đám người thân nhạt nhẽo này, ta cần làm gì nữa chứ?

01.

Dưỡng mẫu vừa qua đời không lâu, Bùi gia đã tìm tới tận cửa.

Khi mẫu thân tìm thấy ta, bà xót xa đỏ hoe mắt.

Bà nói, quay về Bùi gia, sau này sẽ là những ngày tháng tốt lành.

Thế nhưng ngày thứ hai trở về, Tạ Sơ, người đã đính hôn với ta từ nhỏ, lại tìm tới tận cửa để hủy hôn.

Khuôn mặt trong ký ức ấu thơ chồng lấp lên hình ảnh trước mắt.

Ngũ quan non nớt giờ đã trở nên cương nghị, thâm sâu, nhưng nụ cười lại trở nên lạnh lẽo vô cùng.

Tạ Sơ, người từng cho ta đứng trên vai mình để hái quả ngày bé, nay lại đang đứng bên cạnh tỷ tỷ.

"Nhiều năm không gặp, ta và nàng vốn chẳng có chút tình cảm nào."

"Hôn sự này, cứ coi như chưa từng tồn tại đi."

Hôn thư bị hắn xé vụn, lả tả rơi xuống trước mắt ta.

Sự uất ức hóa thành vị chua chát, nước mắt nhanh c.h.óng làm nhòe đi tầm nhìn.

"Khóc cái gì? Mấy năm không gặp, từ hôn thì cứ từ hôn thôi." Huynh trưởng chê ta ủy mị.

"Muội muội, muội đừng trách Tạ Sơ, tính tình hắn ta vốn thẳng thắn. Huống hồ hai người cũng chẳng còn quen biết gì nữa, hôn sự này ta thấy không thành cũng là tốt."

Tỷ tỷ cũng lên tiếng bênh vực Tạ Sơ, lời lẽ bóng gió chê trách ta không hiểu chuyện.

Phụ mẫu cũng đứng về phía Tạ Sơ.

Mẫu thân nói, sau khi ta thất lạc, cả Bùi gia và Tạ gia đều tưởng ta đã chếc, nên mặc định hôn sự này vốn là của tỷ tỷ.

"Vì chuyện muội muốn quay về, Mãn Mãn đã nói không biết bao nhiêu lời tuyệt tình với Tạ Sơ, khóc tới mức sưng cả mắt."

"Tạ Sơ và Mãn Mãn tình thâm nghĩa trọng, thanh mai trúc mã, sao nó có thể cam tâm? Hôm nay hắn tới hủy hôn, cũng là để Mãn Mãn đừng lo lắng."

Mẫu thân xoa đầu ta, ánh mắt tràn đầy từ ái.

Nhưng Mãn Mãn là nhũ danh của tỷ tỷ, sự từ ái trong mắt bà cũng dành cho tỷ tỷ mà thôi.

Rõ ràng là muốn an ủi ta, nhưng tất cả đều chỉ là những lời lẽ đạo lý, ép buộc ta phải nhượng bộ.

Chuyện Tạ Sơ và tỷ tỷ tâm đầu ý hợp, người cả kinh thành đều biết, ta xa nhà đã lâu, ít ai còn nhớ tới chuyện đính ước năm xưa.

Hắn rõ ràng có thể nói chuyện hủy hôn với ta riêng tư, nhưng lại cố tình làm ầm ĩ khiến ai ai cũng hay biết.

Mẫu thân nói, đây là Tạ Sơ đang bảo vệ tỷ tỷ.

Vậy còn ta thì sao?

(FULL) TRIỆU NGUYỆT LYTiểu hoàng thúc của ta, Chiến thần Vệ Trấn, vào đúng cái ngày định xin chỉ cầu hôn ta, quân Hồ xâm...
07/24/2026

(FULL) TRIỆU NGUYỆT LY

Tiểu hoàng thúc của ta, Chiến thần Vệ Trấn, vào đúng cái ngày định xin chỉ cầu hôn ta, quân Hồ xâm phạm biên cương, hắn phải khoác chiến giáp xuất chinh.

Trước khi đi, hắn dồn ta vào góc tường, hơi thở nóng rực như muốn làm ta tan chảy: "Đợi ta trở về, nhất định sẽ cầu xin Hoàng huynh ban hôn, để nàng trở thành vị phu nhân duy nhất của ta."

Ta đã tin lời hắn, suốt ba năm ròng rã, ta từ chối mười bảy đạo thánh chỉ ban hôn của Phụ hoàng.

Thế nhưng ngày hắn khải hoàn trở về, việc đầu tiên làm lại là mang theo một nữ tử Giang Nam đơn độc đang mang bụng bầu.

Tại triều đường, hắn dõng dạc tuyên bố: "Bệ hạ, thần không cần phong thưởng, chỉ cầu xin được rước A Xảo về làm thê!"

Ả nữ tử tên A Xảo kia yếu ớt tựa vào lòng hắn, sắc khấu đan trên đầu ngón tay đỏ đến mức c.h.ói mắt.

Cả kinh thành đều đang đợi xem màn kịch hay về vị công chúa kiêu căng là ta tranh giành phu quân, nhưng ta chỉ chỉnh lại vạt áo, cười tươi roi rói rồi hành lễ: "Kiến quá Tiểu hoàng thẩm, cái bụng này của người phải cẩn thận dưới chân một chút, đừng để động thai khí."

-------
Click vào từng ảnh để đọc full.

CHÒI MÁ, CẢ NAMNU9 ĐỀU MỎ HỖN, NU9 CHỞI CÂU NÀO TA ĐÃ TAI CÂU ĐÓ BÂY ƠI, ĐÂY MỚI LÀ CÔNG CHÚA CHỨ CHÒI, DẢ MẶT, KHÔNG TR...
07/24/2026

CHÒI MÁ, CẢ NAMNU9 ĐỀU MỎ HỖN, NU9 CHỞI CÂU NÀO TA ĐÃ TAI CÂU ĐÓ BÂY ƠI, ĐÂY MỚI LÀ CÔNG CHÚA CHỨ CHÒI, DẢ MẶT, KHÔNG TRỌNG SINH NHA ❤

(FULL) Tiểu hoàng thúc của ta, Chiến thần Vệ Trấn, vào đúng cái ngày định xin chỉ cầu hôn ta, quân Hồ xâm phạm biên cương, hắn phải khoác chiến giáp xuất chinh.

Trước khi đi, hắn dồn ta vào góc tường, hơi thở nóng rực như muốn làm ta tan chảy: "Đợi ta trở về, nhất định sẽ cầu xin Hoàng huynh ban hôn, để nàng trở thành vị phu nhân duy nhất của ta."

Ta đã tin lời hắn, suốt ba năm ròng rã, ta từ chối mười bảy đạo thánh chỉ ban hôn của Phụ hoàng.

Thế nhưng ngày hắn khải hoàn trở về, việc đầu tiên làm lại là mang theo một nữ tử Giang Nam đơn độc đang mang bụng bầu.

Tại triều đường, hắn dõng dạc tuyên bố: "Bệ hạ, thần không cần phong thưởng, chỉ cầu xin được rước A Xảo về làm thê!"

Ả nữ tử tên A Xảo kia yếu ớt tựa vào lòng hắn, sắc khấu đan trên đầu ngón tay đỏ đến mức c.h.ói mắt.

Cả kinh thành đều đang đợi xem màn kịch hay về vị công chúa kiêu căng là ta tranh giành phu quân, nhưng ta chỉ chỉnh lại vạt áo, cười tươi roi rói rồi hành lễ: "Kiến quá Tiểu hoàng thẩm, cái bụng này của người phải cẩn thận dưới chân một chút, đừng để động thai khí."

01.

"Nguyệt Ly!" Giọng của Phụ hoàng mang theo vài phần căng thẳng.

Ta chẳng thèm để ý đến ngài, đi thẳng tới trước mặt nữ tử tên A Xảo kia, ánh mắt đảo quanh cái bụng nhô cao của ả, nụ cười càng thêm sâu: "Tiểu hoàng thẩm mang thai được mấy tháng rồi? Nhìn qua thì quả thực không nhỏ, trưởng tôn của hoàng gia chúng ta phải thật kim quý mới được."

Sắc mặt Vệ Trấn trong nháy mắt trở nên vô cùng phức tạp, hắn theo bản năng che chắn cho A Xảo ở sau lưng, đôi mày nhíu chặt nhìn ta, dường như đang phán đoán xem ta đang mưu tính chuyện gì. Hắn có lẽ tưởng rằng ta sẽ khóc lóc om sòm, lật tung cả nóc điện Kim Loan này lên.

Dẫu sao thì cả kinh thành này ai mà không biết, Trưởng công chúa ái mộ Chiến thần Vệ Trấn, phi quân bất giá.

Nay hắn mang về một "bất ngờ" lớn như vậy, chính chủ là ta đây lại không phát hỏa ngay tại chỗ, đúng là không giống tính cách của ta chút nào.

"Ba tháng." A Xảo rụt rè ló đầu ra sau lưng Vệ Trấn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu, ánh mắt lại cứ như cái móc câu liếc về phía Vệ Trấn: "Làm phiền Công chúa đã nhọc lòng lo lắng."

Trong lòng ta thầm "chậc" một tiếng, đúng là một đóa bạch liên hoa chính hiệu. Ba tháng? Cái bụng này nhìn thế nào cũng giống năm tháng, chẳng lẽ ả đang mang thai Na Tra sao?

Ta cũng lười đôi co với ả, quay đầu nhìn Phụ hoàng đang sầu đến sắp hói đầu trên long ỷ, dõng dạc lên tiếng: "Phụ hoàng, nhi thần chúc mừng Tiểu hoàng thúc tìm được lương duyên, sắp có quý tử. Có điều..."

Ta cố ý kéo dài giọng, hài lòng khi thấy sống lưng Vệ Trấn cứng đờ lại.

"Hôn sự của nhi thần cũng không thể trì hoãn thêm nữa. Mười bảy đạo thánh chỉ mà ngài ban xuống trước đây, hôm nay nhi thần sẽ chọn lấy một đạo. Tránh để người ngoài lại nói công chúa nhà ngài không ai thèm lấy, biến thành gái lỡ thì."

Lời này vừa thốt ra, cằm của văn võ bá quan trong triều suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

Phụ hoàng ngẩn người hồi lâu mới ướm lời hỏi: "Nguyệt Ly, con... nghĩ thông rồi sao?"

"Nghĩ thông rồi!" Ta khẳng định chắc nịch, "Tiểu hoàng thúc đã có gia thất, ta cũng không thể tụt lại phía sau được đúng không? Gả cho vị... công tử nhà Lại bộ Thượng thư đi, tên là gì ấy nhỉ?"

Đại thái giám Phúc An bên cạnh vội nhỏ giọng nhắc nhở: "Công chúa, là Tam công tử nhà Thượng thư, Văn Phỉ."

"Đúng, chính là hắn!" Ta vỗ tay một cái, tùy tiện như đang chọn mớ rau ngoài chợ, "Phụ hoàng, chọn ngày không bằng gặp ngày, cứ chọn mùng tám tháng sau đi, ngày lành tháng tốt, rất hợp để cưới gả."

Ta thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Vệ Trấn thêm lấy một cái, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng tiêu sái.
Trở về Chiêu Dương Cung, ta nằm vật ra giường mềm như một bãi bùn lầy, sai cung nữ bê mười bảy cuộn thánh chỉ quý giá ra hết thảy.

Ba năm nay, vì đợi Vệ Trấn mà ta đã dùng hết trí khôn để đấu với Phụ hoàng, ngài vừa hạ chỉ thì ta đã dám đem thánh chỉ đi kê chân bàn. Giờ đây, đống "giấy lộn" này lại trở thành cọng rơm cứu mạng của ta.

Ta tùy ý rút ra một cuộn, "Văn Phỉ? Nghe nói là một tên bệnh tật, đi một bước thở ba hơi, thôi bỏ đi, mang danh khắc phu thì khó nghe lắm."

Vứt sang một bên.

Lại rút thêm một cuộn, "Con trai Trương tướng quân? To cao thô kệch, râu quai nón đầy mặt, nhìn cứ như Phụ thân ta vậy, thôi bỏ đi, ảnh hưởng đến khẩu vị lắm."

Tiếp tục vứt đi.

Đang chọn hăng say thì ngoài điện truyền đến tiếng thông báo: "Khởi bẩm Công chúa, Vệ vương gia cầu kiến."

Ta ngay cả mắt cũng lười nhấc lên: "Nói với hắn, hôm nay Bản cung mệt rồi, ai cũng không tiếp. Đặc biệt là kẻ họ Vệ, nhìn thấy là xui xẻo."

Cung nữ nhận lệnh đi ra, chẳng mấy chốc, tên cứng đầu Vệ Trấn kia lại ngang nhiên xông vào. Hắn vẫn khoác trên mình bộ chiến giáp vấy m.á.u, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, trong đáy mắt đầy rẫy những tia m.á.u đỏ.

"Triệu Nguyệt Ly!" Hắn nghiến răng nghiến lợi gọi tên ta, "Rốt cuộc nàng đang làm loạn cái gì vậy?"

Ta ngồi dậy, thong thả rót cho mình một chén trà: "Vệ vương gia, chú ý lời lẽ của ngươi. Danh húy của Bản cung mà ngươi cũng có thể gọi thẳng sao? Thấy Bản cung sao còn chưa quỳ?"

Hắn tức đến mức lồng ngực phập phồng, nhưng vẫn quỳ một gối xuống, nắm đấm siết chặt đến kêu răng rắc.

"Nàng rõ ràng biết trong lòng ta chỉ có mình nàng." Giọng hắn kìm nén cơn giận dữ và cả vài phần đau đớn mà ta không hiểu nổi.

"Ồ?" Ta nhấp một ngụm trà, "Vậy ngươi mang một thai phụ về là có ý gì? Muốn ta làm mẹ kế cho con trai ngươi sao? Ngại quá, Bản cung vẫn chưa nghĩ thoáng được đến mức đó, không thích kiểu mua một tặng một."

"Ta và A Xảo chỉ là ngoài ý muốn!" Hắn vội vàng giải thích, "Nàng ấy từng cứu mạng ta trên chiến trường, ta bắt buộc phải có trách nhiệm với nàng ấy!"

"Trách nhiệm?" Ta cười khẩy, "Trách nhiệm kiểu gì? Lấy thân báo đáp sao? Vệ Trấn, trong đầu ngươi toàn là cơ bắp à? Ân nhân cứu mạng của ngươi nhiều như vậy, chẳng lẽ cái nào cũng phải rước về nhà? Cái Vương phủ kia của ngươi e là không chứa nổi đâu."

Ta đặt mạnh chén trà xuống bàn, đứng bật dậy, nhìn xuống hắn từ trên cao: "Dẹp ngay cái bộ dạng 'ta không còn cách nào khác' của hạng tra nam ấy đi. Ngươi muốn chịu trách nhiệm thì có thể cho ả vàng bạc châu báu, bảo đảm cho ả cả đời không lo cơm áo. Chứ không phải là hủy bỏ lời thề với ta, rồi còn muốn ta phải cảm kích mà chấp nhận một vị 'Tiểu hoàng thẩm' nữa."

Giọng ta không lớn, nhưng từng chữ đều như đâm vào tim gan.

Sắc mặt Vệ Trấn bỗng chốc trở nên trắng bệch.

Ta chẳng buồn nhìn hắn thêm nữa, đi tới trước đống thánh chỉ kia, rút ra cuộn cuối cùng, không thèm nhìn mà mở thẳng ra.

"Chính là đạo này."

Trên thánh chỉ, hiển hiện ba chữ lớn - Yến Tu.

Độc tử của Thừa tướng đương triều, đệ nhất vịnh khố kinh thành, kẻ thù không đội trời chung của ta.

Nụ cười trên khóe môi ta càng thêm rạng rỡ. Lần này, quả thực có kịch hay để xem rồi.

(FULL) TRI MIÊNTrước khi dự yến tiệc trong cung, Tạ Văn Cảnh đứng cách ta ba bước chân, nhíu mày nhìn ta."Thẩm Tri Miên,...
07/24/2026

(FULL) TRI MIÊN

Trước khi dự yến tiệc trong cung, Tạ Văn Cảnh đứng cách ta ba bước chân, nhíu mày nhìn ta.

"Thẩm Tri Miên, trên người nàng toàn mùi thuốc, đừng có đứng cạnh ta làm mất mặt."

Trong tay ta vẫn còn đang bưng bát thuốc đã thức cả đêm để sắc cho hắn.

Bát thuốc đó dùng ba tiền Tuyết sâm, hai tiền Ô Cốt Đằng, cùng với phương thuốc bảo vệ tâm mạch mà ta đã thử lửa suốt bảy lần mới thành công.

Hắn không nhìn bát thuốc, chỉ đưa cho ta một chiếc túi thơm.

"Đưa cái này cho Thanh Ninh Quận chúa."

Ta hỏi: "Quận chúa cũng bị bệnh sao?"

Hắn mất kiên nhẫn: "Nàng hỏi nhiều làm gì? Nàng ấy không thích mùi thuốc, trước khi qua đó thì thay y phục đi."

Đám nha hoàn trong sân đều cúi đầu.

Ta chạm vào miếng ngọc bội đính ước bên hông, bỗng thấy nó thật nhẹ.

Nhẹ tựa như những năm tháng qua, đeo trên người cũng chẳng có tác dụng gì.

Ta tháo ngọc bội xuống, đặt vào tay hắn.

"Tạ Văn Cảnh, hủy bỏ hôn ước đi."

Bát thuốc trên tay hắn khựng lại giữa không trung.

Ta xoay người nhìn người đàn ông đang ngồi dưới hiên.

Tạ Nghiên Từ khoác áo lông cáo trắng, môi nhợt nhạt vì bệnh, hắn là tiểu thúc trên danh nghĩa của Tạ Văn Cảnh.

Ta hỏi hắn: "Tiểu Hầu gia, chuyện xung hỷ người nói hôm qua còn tính không?"

Tạ Nghiên Từ ngước mắt nhìn ta.

"Tính."

Ta gật đầu: "Vậy ta gả."

-------
Click vào từng ảnh để đọc full.

(FULL) Trước khi dự yến tiệc trong cung, Tạ Văn Cảnh đứng cách ta ba bước chân, nhíu mày nhìn ta."Thẩm Tri Miên, trên ng...
07/24/2026

(FULL) Trước khi dự yến tiệc trong cung, Tạ Văn Cảnh đứng cách ta ba bước chân, nhíu mày nhìn ta.

"Thẩm Tri Miên, trên người nàng toàn mùi thuốc, đừng có đứng cạnh ta làm mất mặt."

Trong tay ta vẫn còn đang bưng bát thuốc đã thức cả đêm để sắc cho hắn.

Bát thuốc đó dùng ba tiền Tuyết sâm, hai tiền Ô Cốt Đằng, cùng với phương thuốc bảo vệ tâm mạch mà ta đã thử lửa suốt bảy lần mới thành công.

Hắn không nhìn bát thuốc, chỉ đưa cho ta một chiếc túi thơm.

"Đưa cái này cho Thanh Ninh Quận chúa."

Ta hỏi: "Quận chúa cũng bị bệnh sao?"

Hắn mất kiên nhẫn: "Nàng hỏi nhiều làm gì? Nàng ấy không thích mùi thuốc, trước khi qua đó thì thay y phục đi."

Đám nha hoàn trong sân đều cúi đầu.

Ta chạm vào miếng ngọc bội đính ước bên hông, bỗng thấy nó thật nhẹ.

Nhẹ tựa như những năm tháng qua, đeo trên người cũng chẳng có tác dụng gì.

Ta tháo ngọc bội xuống, đặt vào tay hắn.

"Tạ Văn Cảnh, hủy bỏ hôn ước đi."

Bát thuốc trên tay hắn khựng lại giữa không trung.

Ta xoay người nhìn người đàn ông đang ngồi dưới hiên.

Tạ Nghiên Từ khoác áo lông cáo trắng, môi nhợt nhạt vì bệnh, hắn là tiểu thúc trên danh nghĩa của Tạ Văn Cảnh.

Ta hỏi hắn: "Tiểu Hầu gia, chuyện xung hỷ người nói hôm qua còn tính không?"

Tạ Nghiên Từ ngước mắt nhìn ta.

"Tính."

Ta gật đầu: "Vậy ta gả."

1

Tạ Văn Cảnh nắm chặt miếng ngọc bội, sắc mặt lạnh đi.

"Thẩm Tri Miên, nàng làm loạn đủ chưa?"

"Không hề làm loạn."

"Nàng tưởng lấy hôn ước ra uy hi ếp ta là ta sẽ cúi đầu sao?"

Ta nhìn hắn: "Ngươi hiểu lầm rồi. Ta không uy h.i.ế.p, ta là trả hàng."

Trong sân lặng đi một lúc.

Tiểu tư bên cạnh Tạ Văn Cảnh không nhịn được ngẩng đầu nhìn ta, rồi lại vội vàng cúi xuống.

Tạ Văn Cảnh cười lạnh: "Trả hàng?"

"Đúng vậy. Dưỡng bảy năm rồi, nhưng vẫn là bệnh cũ không chữa được. Tiền thuốc men ta cũng chẳng cần trả lại, coi như xui xẻo."

Sắc mặt hắn khó coi: "Nàng coi mình là cái gì?"

"Dược sư."

Nói xong, ta đặt bát thuốc lên bậc đá.

"Bát thuốc hôm nay, ngươi muốn uống hay không thì tùy. Sau này cũng không cần uống thuốc ta sắc nữa."

Thanh Ninh Quận chúa đang đi từ cổng hoa vào.

Nàng ta mặc váy lụa trắng tựa trăng, sau lưng là hai nha hoàn theo hầu.

Nhìn thấy ta, nàng ta mỉm cười.

"Thẩm cô nương, sao lại đứng đây? Chẳng phải Văn Cảnh ca ca bảo cô đưa túi thơm đến viện của ta sao?"

Tạ Văn Cảnh nhíu mày: "Thanh Ninh."

Nàng ta không đáp lời Tạ Văn Cảnh, tiếp tục nói: "Ta biết cô chăm sóc Văn Cảnh ca ca nhiều năm, thật vất vả. Chỉ là yến tiệc trong cung đông người, mùi thuốc trên người cô đúng là nồng quá, Văn Cảnh ca ca cũng chỉ là sợ người khác chê cười cô thôi."

Ta nhìn xuống thắt lưng nàng ta.

Nàng ta đã treo một chiếc túi thơm giống hệt.

Chiếc túi trong tay Tạ Văn Cảnh rõ ràng là thừa ra.

Ta hỏi: "Trong túi thơm của Quận chúa đựng gì vậy?"

Thanh Ninh khẽ đặt tay lên túi thơm: "Chẳng qua là hương liệu an thần thôi."

"An thần?"

Tạ Văn Cảnh mất kiên nhẫn: "Thẩm Tri Miên, nàng lại muốn nghi ngờ cái gì nữa?"

Ta nhìn hắn.

"Ta không nghi ngờ. Chỉ là Ô Cốt Đằng kỵ xạ hương, Tuyết sâm lại kỵ hương hợp hoan. Ngươi uống thuốc bảy năm rồi mà còn dám để thứ này ở gần người, mệnh ngươi thật lớn đấy."

Nụ cười trên mặt Thanh Ninh cứng đờ.

Tạ Văn Cảnh theo bản năng nhìn túi thơm của nàng ta.

Ta không nói thêm gì nữa.

Dù sao sau này hắn sống ch ết ra sao cũng chẳng liên quan tới ta.

Tạ Nghiên Từ ho lên hai tiếng.

Trường tùy bên cạnh hắn hạ giọng: "Gia, gió lạnh."

Tạ Nghiên Từ không bận tâm, chỉ nhìn ta: "Thẩm cô nương, hôn thư đang ở trong viện của ta. Nếu nàng muốn qua đó bây giờ, ngay hôm nay có thể viết."

Tạ Văn Cảnh giận dữ: "Tiểu thúc, người cũng hùa theo nàng làm loạn sao?"

Tạ Nghiên Từ bình thản nói: "Ta bệnh sắp ch ết rồi, chỉ là xung hỷ thôi, không tính là làm loạn."

Ta mỉm cười.

"Vẫn là Tiểu Hầu gia nói chuyện lý lẽ."

Tạ Văn Cảnh nắm chặt lấy cổ tay ta.

"Thẩm Tri Miên, nàng dám đi?"

Ta cúi đầu nhìn tay hắn.

"Thế tử, mùi thuốc bẩn lắm."

Ngón tay hắn khựng lại.

Ta rút tay về, xách hòm thuốc lên, bước về phía Tạ Nghiên Từ.

Phía sau, Tạ Văn Cảnh nghiến răng nói: "Nàng hôm nay mà đi, thì đừng quay lại cầu xin ta."

Ta không ngoảnh lại.

"Yên tâm, ta cầu xin bệnh nhân chứ không cầu xin ngươi."

2

Viện của Tạ Nghiên Từ nằm ở phía bắc xa nhất của Hầu phủ.

Lạnh, tĩnh mịch, mùi thuốc còn nồng hơn cả trên người ta.

Trường tùy Thanh Nghiên trải hôn thư ra, tay cứ run rẩy.

"Thẩm cô nương, cô đã suy nghĩ kỹ chưa? Thân thể gia của chúng tôi..."

Tạ Nghiên Từ ngước mắt: "Ta chưa c hết."

Thanh Nghiên im bặt.

Ta đọc qua hôn thư.

Rất đơn giản.

Hắn cưới ta, ta mang hòm thuốc vào cửa.

Không sính lễ, không của hồi môn, không động phòng, cũng chẳng có mấy lời hoa mỹ kiểu như không ai nợ ai.

Ta hỏi: "Tiểu Hầu gia mưu tính điều gì?"

Tạ Nghiên Từ đáp: "Sống."

"Ta chưa chắc đã cứu được đâu."

"Nàng có thể nhìn ra túi thơm của Văn Cảnh có vấn đề, cũng có thể nhìn ra thuốc của ta có vấn đề."

Ta ngước mắt nhìn: "Ngài biết mình trúng độc sao?"

"Biết một nửa."

"Còn nửa kia thì sao?"

"Đợi nàng nói cho ta biết."

Ta bỗng thấy người này thuận mắt hơn Tạ Văn Cảnh nhiều.

Ít nhất thì bệnh cũng rất thẳng thắn.

Ta nhấc bút ký tên.

Thanh Nghiên vội vàng nói: "Thẩm cô nương, người không nghĩ lại sao?"

"Không cần."

"Người và Thế tử đã có hôn ước bảy năm..."

"Phương thuốc hỏng dùng bảy năm thì cũng đến lúc phải đổi rồi."

Tạ Nghiên Từ ho khẽ một tiếng, bật cười.

Thanh Nghiên nhìn hắn: "Gia, ngài mà còn cười được sao?"

"Nàng ấy nói không sai."

Hôn thư được đóng dấu tay.

Ta đặt hòm thuốc lên bàn.

"Đưa tay ra."

Tạ Nghiên Từ vươn cổ tay ra.

Mạch của hắn rất loạn.

Hàn độc nhập cốt, nhiệt độc trong m.á.u, tâm mạch lại bị một loại độc dược chậm rãi kìm h.ã.m, không để ch ết, nhưng cũng chẳng cho phép khỏe lại.

Độc này ta rất quen.

Quen đến mức đầu ngón tay ta lạnh buốt.

Căn bệnh cũ của Tạ Văn Cảnh, cũng chính là gốc rễ này.

Chỉ là hắn còn trẻ, độc tính chưa sâu, nên bao năm qua ta đã dần ổn định lại được.

Tạ Nghiên Từ nhìn ta: "Nàng quả nhiên biết."

"Biết cái gì?"

"Độc của ta và Văn Cảnh, cùng một nguồn gốc."

Sắc mặt Thanh Nghiên thay đổi: "Cái gì?"

Ta không chạm vào mạch hắn nữa.

"Tiểu Hầu gia từng trúng độc, Thế tử cũng từng trúng độc. Khác biệt ở chỗ, độc của Tiểu Hầu gia không có ai nghiêm túc giải, còn độc của Thế tử lại có người nuôi dưỡng suốt bảy năm."

Tạ Nghiên Từ hỏi: "Người đó là nàng?"

"Chứ còn ai nữa? Chẳng lẽ trông chờ vào túi thơm an thần của Thanh Ninh Quận chúa sao?"

Thanh Nghiên tức giận ch ửi thề một tiếng.

Ta nhìn hắn: "Đừng chửi, làm bẩn hòm thuốc của ta rồi."

Tạ Nghiên Từ hỏi: "Tại sao nàng không nói cho Văn Cảnh biết?"

Ta khẽ cười.

"Ta từng nói rồi."

"Hắn không tin?"

"Hắn nói Thanh Ninh Quận chúa tâm địa thiện lương, sẽ không hại hắn."

Tạ Nghiên Từ im lặng một lát.

Ta lấy kim bạc ra.

"Tiểu Hầu gia, nói trước nhé. Ta gả cho ngài không phải vì tình, mà là để thoát thân. Ngài cần tra độc, ta cần rời khỏi Nam An Hầu phủ. Đôi bên cùng có lợi."

Tạ Nghiên Từ gật đầu.

"Được."

"Còn nữa, thuốc của ta rất đắt."

Hắn lại gật đầu.

"Ta có tiền."

Tay đang châm kim của ta khựng lại.

Câu nói này nghe thật lọt tai.

Còn dễ nghe hơn tất cả những lời ngon tiếng ngọt mà Tạ Văn Cảnh từng nói.
.....

(FULL) VÂN NÊTa vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lò...
07/23/2026

(FULL) VÂN NÊ

Ta vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.

Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lòng ta vừa vui mừng vừa thấp thỏm.

Cho nên dù nghĩa muội vẫn ở trong phủ, dù viện của ta là nơi rách nát nhất, dù tất cả hạ nhân đều bắt nạt ta, ta đều không bận tâm, bởi ta biết phụ thân và mẫu thân chắc chắn yêu thương ta.

Cho đến khi tên thư sinh nghèo cầm hôn thư của nghĩa muội tìm đến tận cửa, nghĩa muội khóc lóc quỳ dưới chân phụ mẫu.

"Phụ thân, mẫu thân, chẳng lẽ hai người nỡ lòng để con gả cho tên thư sinh nghèo kia, sống những ngày tháng nghèo hèn khốn cùng sao?"

"Huống hồ nữ nhi trong nhà đâu chỉ có mỗi mình con, chẳng phải vừa tìm được một kẻ sao, nàng ta ngốc nghếch, cứ để nàng ta gả cho tên thư sinh nghèo đó đi."

Phụ mẫu cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên với ta kể từ khi ta về nhà.

"Vân Nê, thư sinh kia nhân phẩm tốt, con gả qua đó tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi."

Ta không hiểu rõ, nhưng thấy nụ cười hiếm hoi của phụ mẫu, vẫn vô thức gật đầu.

Sau đó ta bị phụ mẫu khóa trong phòng đợi gả.

Thế nhưng chỉ hai ngày trước khi thư sinh kia đến cầu thân, nghĩa muội đột ngột hôn mê một ngày một đêm.

-------
Click vào từng ảnh để đọc full.

Đợi đến khi nàng ta tỉnh lại, lại quỳ trong phòng phụ mẫu khóc lóc đòi gả cho tên thư sinh nghèo kia.

(FULL) Ta vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lòng ta ...
07/23/2026

(FULL) Ta vốn bẩm sinh ngốc nghếch, đi lạc mất mười sáu năm.

Khi được phụ thân và mẫu thân ruột thịt đón về nhà, lòng ta vừa vui mừng vừa thấp thỏm.

Cho nên dù nghĩa muội vẫn ở trong phủ, dù viện của ta là nơi rách nát nhất, dù tất cả hạ nhân đều bắt nạt ta, ta đều không bận tâm, bởi ta biết phụ thân và mẫu thân chắc chắn yêu thương ta.

Cho đến khi tên thư sinh nghèo cầm hôn thư của nghĩa muội tìm đến tận cửa, nghĩa muội khóc lóc quỳ dưới chân phụ mẫu.

"Phụ thân, mẫu thân, chẳng lẽ hai người nỡ lòng để con gả cho tên thư sinh nghèo kia, sống những ngày tháng nghèo hèn khốn cùng sao?"

"Huống hồ nữ nhi trong nhà đâu chỉ có mỗi mình con, chẳng phải vừa tìm được một kẻ sao, nàng ta ngốc nghếch, cứ để nàng ta gả cho tên thư sinh nghèo đó đi."

Phụ mẫu cuối cùng cũng lộ ra nụ cười đầu tiên với ta kể từ khi ta về nhà.

"Vân Nê, thư sinh kia nhân phẩm tốt, con gả qua đó tuyệt đối sẽ không chịu thiệt thòi."

Ta không hiểu rõ, nhưng thấy nụ cười hiếm hoi của phụ mẫu, vẫn vô thức gật đầu.

Sau đó ta bị phụ mẫu khóa trong phòng đợi gả.

Thế nhưng chỉ hai ngày trước khi thư sinh kia đến cầu thân, nghĩa muội đột ngột hôn mê một ngày một đêm.

Đợi đến khi nàng ta tỉnh lại, lại quỳ trong phòng phụ mẫu khóc lóc đòi gả cho tên thư sinh nghèo kia.

01.

"Hồ đồ!"

"Tống Minh Nguyệt... con coi hôn sự này là trò đùa sao?"

Phụ thân tức giận, đập vỡ một chiếc chén, tiếng thanh thúy vang dội khắp đại sảnh.

"Con nhất định phải gả cho Tống Hằng!"

"Phụ thân, mẫu thân, đây là hạnh phúc cả đời sau này của nữ nhi!"

Mẫu thân khóc đẫm lệ, bà ôm lấy nghĩa muội, sợ phụ thân thực sự nổi giận mà ném chén vào đầu nàng ta.

Nghĩa muội đôi mắt đong đầy ủy khuất, nhưng cằm vẫn quật cường ngẩng cao.

Phụ thân thở hồng hộc, chiếc chén trong tay chẳng biết nên ném hay đập.

Vừa quay đầu lại, ông bắt gặp ánh mắt của ta đang đứng nơi góc phòng.

"Ngươi lén lút trốn ở đó nghe trộm cái gì?"

Giọng nói giận dữ của phụ thân như bị ép ra từ trong lồng ng//ực, giây tiếp theo, chiếc chén vốn đang treo lơ lửng đã n//ện thẳng vào thái dương ta, rồi rơi xuống đất vỡ tan tành.

Ta hừ một tiếng đau đớn, vô thức đưa tay lên che vết thương rồi lùi về phía sau.

"Không được chạy, quỳ xuống cho ta!"

Giọng nói giận dữ của phụ thân khiến ta sợ hãi đứng khựng lại.

"Nếu không phải tại ngươi được tìm về thì đâu ra lắm chuyện như vậy!"

Ta sợ hãi quỳ sụp xuống đất, cúi đầu không dám nhìn phụ thân.

Mắt chớp chớp hai cái, một dòng m//áu chảy qua mắt làm nhòe đi tầm nhìn của ta.

Nhìn những mảnh sứ vụn trên mặt đất, ta mím môi, lén lút đổi sang một chỗ sạch sẽ hơn.

Phụ thân không nhìn thấy, bởi vì ông căn bản chẳng hề quan tâm ta đang quỳ ở đâu.

Có lẽ cảm thấy cơn giận đã nguôi ngoai, ông quay sang nhìn nghĩa muội.

"Khi đó con thà ch//ết cũng không chịu gả cho Tống Hằng, ta liền giúp con định thân với Thế tử Định Quốc Công phủ, ra ngoài chỉ nói Tống Hằng vốn dĩ đã có hôn ước với Vân Nê."

"Nhưng giờ con... con lại muốn gả cho Tống Hằng, con bảo Định Quốc Công phủ phải tính sao đây?"

Đôi mắt nghĩa muội đảo qua đảo lại, rồi dừng lại trên người ta đang quỳ co rúm một góc.

"Con gả cho Tống Hằng, để Tống Vân Nê, kẻ ngốc kia, gả tới Định Quốc Công phủ."

Ta không hiểu, tầm nhìn càng lúc càng mờ đi, vài giọt m//áu men theo gò mày rơi xuống đất khiến ta có chút choáng váng.

"Rốt cuộc tại sao con lại muốn gả cho Tống Hằng? Hắn chỉ là một tên thư sinh nghèo, dù có chút học vấn nhưng nhà bọn họ nghèo như thế, con gả qua đó thì có ngày lành gì?"

Mẫu thân dù bênh vực nghĩa muội, nhưng cũng khó hiểu trước sự kiên trì của nàng ta.

Dẫu sao Định Quốc Công phủ cũng là mối hôn sự tốt đẹp mà họ đã vất vả mới trèo kéo được cho nghĩa muội.

02.

Nghĩa muội liếc ta một cái: "Phụ thân, mẫu thân, nói ra sợ hai người không tin, nữ nhi hôm qua hôn mê, thực chất là đã làm một giấc mộng."

"Giấc mộng này rất chân thực, có vị đại tiên nhập mộng chỉ điểm, nói rằng Tống Hằng sẽ đỗ Trạng nguyên, tương lai tiền đồ vô hạn, sau này có thể liệt vào hàng Tam công."

"Gả cho hắn, chính là trở thành Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, con cháu đầy đàn, hưởng hết vinh hoa phú quý."

Nói đến đây, nghĩa muội lại hung dữ lườm ta một cái, dường như có chút bất bình.

Nhưng chỉ trong thoáng chốc, nàng ta đã cúi đầu, vùi mình vào lòng mẫu thân mà khóc lớn:

"Thế tử Thẩm Thư Diệc của Định Quốc Công phủ kia chỉ là vẻ ngoài bóng bẩy, thực chất phía sau là... là..."

Nói đến đây, nghĩa muội có vẻ rất khó mở lời.

Phụ thân không hỏi thực hư sự việc, chỉ gặng hỏi một câu: "Là gì?"

Mẫu thân cũng chăm chú nhìn chằm chằm nghĩa muội.

Nghĩa muội thực sự không còn cách nào khác, đành nhận mệnh lên tiếng: "Hắn không được... Hắn là một kẻ thiên yêm , gả qua đó nữ nhi chỉ có nước thủ tiết cả đời thôi."

"Hơn nữa Thẩm Thư Diệc tính tình nóng nảy, lại còn đánh người, nữ nhi gả cho hắn, cuối cùng chắc chắn sẽ ch//ết trong cảnh thê thảm..."

Trong phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng khóc của nghĩa muội.

Ta có chút không thể tin nổi, chuyện hoang đường thế này, phụ thân và mẫu thân cũng tin sao?

Ta không khỏi nhìn họ, nhưng giây tiếp theo, một bàn tay lớn ấm áp đã đỡ lấy vai ta.

"Vân Nê, con có muốn gả tới Định Quốc Công phủ hưởng phúc không?"

Tầm nhìn của ta hơi mờ, trước mắt là một mảng m.á.u đỏ, chỉ có thể mơ hồ thấy gương mặt của phụ thân ngay trước mặt.

Đầu óc ta vốn đã không được minh mẫn, nay lại càng không thể phản ứng kịp.

Phụ thân và mẫu thân, vậy mà thực sự tin vào những lời hoang đường của nghĩa muội.

Chưa đợi ta kịp phản ứng, giọng nói của phụ thân đã vang lên: "Vân Nê, con vốn dĩ khờ khạo, gả cho Tống Hằng cũng chẳng nói chuyện được với nhau, chỉ có chịu khổ. Nhưng nếu gả cho Thế tử Định Quốc Công thì lại khác, ở đó có người hầu hạ chu đáo, sau này đều là ngày tháng tốt đẹp."

Mẫu thân nhíu mày nhìn ta: "Muội muội của con lòng dạ thiện lương, nhường cho con cuộc sống tốt đẹp, con còn có gì không hài lòng? Chẳng lẽ muốn hai thân già là chúng ta phải cầu xin con sao?"

Ta chớp chớp mắt, được người hầu hạ thì ta không dám nghĩ tới, ta chỉ mong không bị người trong phủ cười nhạo, mắng nhiếc, rồi ép ta phải quỳ xuống.

Ta gật đầu: "Được."

Chỉ cần không phải nhịn đói mà quỳ, không bị đánh đập mắng nhiếc, ta đều nguyện ý.
.....

Address

Oakland, CA

Telephone

+15109239898

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lầu Ngôn Tình posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share