04/12/2024
CÂU CHUYỆN: BUỔI KARAOKE "ĐẦY NIỀM VUI"
Công ty Hạnh Phúc Mãi Mãi nổi tiếng với khẩu hiệu: “Niềm vui là tài sản lớn nhất của chúng ta”. Để thể hiện tinh thần đoàn kết và thực thi văn hóa doanh nghiệp, phòng nhân sự quyết định tổ chức một buổi karaoke bắt buộc cho toàn bộ nhân viên vào tối thứ Sáu.
Buổi sáng hôm đó, email thông báo được gửi đi với dòng tiêu đề: “Tối nay, cùng hát để gắn kết”. Nội dung yêu cầu mọi người "tham gia đầy đủ để chứng tỏ tinh thần tập thể." Kèm theo là lời hứa hẹn: "Đừng lo, niềm vui sẽ tràn ngập!"
Phản ứng ban đầu
Cả văn phòng xôn xao. Anh Hùng – lập trình viên trầm tính, người chỉ quen giao tiếp với màn hình máy tính – thở dài:
“Tôi còn không biết bài hát nào ngoài nhạc chuông điện thoại. Giờ sao đây?”
Chị Thúy – kế toán viên, người bị dị ứng với âm thanh lớn, lập tức tìm cách xin nghỉ nhưng bị từ chối vì đây là “hoạt động bắt buộc.”
Buổi tối định mệnh
Đúng 7 giờ tối, mọi người lục tục kéo nhau đến quán karaoke với vẻ mặt chẳng khác nào đi làm tăng ca. Trưởng phòng nhân sự, anh Toàn, đứng trước cửa, tay cầm micro cổ vũ:
“Hôm nay chúng ta sẽ có một đêm thật bùng nổ! Ai cũng phải hát ít nhất một bài nhé!”
Nhóm đầu tiên lên sân khấu là các thực tập sinh. Họ chọn bài “Nối vòng tay lớn” nhưng hát không đồng điệu. Một vài người ngồi dưới cười gượng, trong khi chị Thúy thì cố bịt tai bằng khăn giấy.
Đến lượt anh Hùng, sau khi bị cả phòng thúc giục, anh chọn bài “Như một giấc mơ”. Nhưng thay vì hát, anh lẩm bẩm:
“Đúng là giấc mơ, nhưng là ác mộng.”
Tiếng cười vang lên, nhưng anh chỉ muốn chui xuống đất trốn.
Khi "niềm vui" trở thành áp lực
Một vài nhân viên cố gắng tham gia để không bị đánh giá là thiếu tinh thần đồng đội. Tuy nhiên, sự gượng ép quá rõ ràng:
Anh Lâm – nhân viên kinh doanh, giả vờ ho để được về sớm.
Chị Lan – trợ lý giám đốc, tranh thủ lướt điện thoại trong góc phòng.
Các đồng nghiệp còn lại thì ngồi đếm giờ, mong buổi "vui chơi" nhanh chóng kết thúc.
Điểm nhấn của buổi tối là phần hát đơn ca của anh Toàn, khi anh chọn bài “Đừng hỏi em” và liên tục chỉ trích mọi người vì "thiếu máu lửa." Nhưng thay vì hứng khởi, cả phòng im phăng phắc.
Hệ quả
Khi ra về, ai nấy đều mệt mỏi hơn cả ngày làm việc. Một vài nhân viên bàn tán:
“Nếu đoàn kết là thế này, tôi thích làm việc một mình hơn.”
“Sao công ty không hỏi xem chúng ta muốn gì trước khi tổ chức nhỉ?”
Dù buổi karaoke đã kết thúc, nhưng sự phản cảm vẫn còn đó. Ngày hôm sau, mọi người đến văn phòng với tâm trạng uể oải. Hóa ra, “niềm vui bắt buộc” không phải là cách hay để xây dựng văn hóa đoàn kết.