25/07/2023
NƯỚC MỸ VÀ NHỮNG ĐIỀU MÌNH YÊU
Mỗi lần mình kêu yêu Mỹ là y như rằng bị không ít bạn mắng. Thật ra thì chọn một đất nước với mình khá giống chuyện lấy chồng. Một anh chàng hoàn hảo thật ra không phải vì anh ta hoàn hảo mà đơn giản vì mình không để ý, không yêu đủ, không nhất thiết cần anh ta thay đổi nên thấy hoàn hảo mà thôi.
Còn chồng mình (mà trong trường hợp này là nước Mỹ) thì vì yêu mà nhiều lúc nhìn ra cái tốt, cái xấu, cái mắm tôm, cái cần cải thiện.
"Mình yêu Mỹ cái gì nhỉ ?"
NƯỚC MỸ GIÚP MÌNH HIỂU BẢN THÂN
Mười sáu tuổi, mình mặc cái váy nào lên, mẹ cũng chê xấu. Tóc mình xoăn xù, gương mặt thái độ của mình không nữ tính. Ấy vậy mà đi Mỹ có một năm về, mặc gì cũng đẹp hơn và theo phong cách cá nhân nữa. Tính thì vẫn không nữ nhưng nhìn sao cũng có nét dịu dàng.
Ở Việt Nam, thời đại dù thấy đổi rất nhiều, nhưng lề thói đôi khi ăn sâu vào cách suy nghĩ. Ăn mặc thế nào, cư xử ra sao luôn sẽ bị ám một câu là "Người ta nhìn vào..." Vậy nên bạn thử một cái gì đấy khác, thích một phong cách gì đấy lạ, thông thường cũng chẳng dám thử vì sợ.
Vậy sang đến Mỹ thì "Người ta" không soi sao? Bậy nào, soi mạnh nhưng được cái... bạn muốn thử cái trò dại dại nào, phong cách thời trang kì dị nào, mà nó không mất chân què tay thì không ai nói trước hay vùi dập bạn cả. Giống kiểu thằng con anh trai mình tự dưng đến 4 tuổi thì cương quyết không thích cắt tóc thì méo ai làm được gì nó, nó cứ không cắt thôi. Đến trường bạn nó không chê thế là nó cứ để. Cơ mà lúc chơi bóng đá, tóc vướng khó sút thế là lại tòng tòng đi cắt.
Còn bạn mà thử cái gì không hợp lý đi... Một cái kẹp tóc hình sushi chẳng hạn. Ở nhà là mẹ mắng ngay trước khi kịp đeo lên. Cơ mà sang đến Mỹ, bạn cứ đến trường thôi, bạn xung quanh không thích, bạn tự bỏ ngay ấy mà. Cái vui của Mỹ chính là được thử mà không bị ai nói trước là không được. Thế nên thử nhiều, sai nhiều rồi sẽ có ngày đúng và tìm ra phong cách của riêng mình.
NƯỚC MỸ CŨNG THỰC SỰ RỘNG LỚN VÀ ĐA DẠNG CHO MỌI PHONG CÁCH SỐNG
Ai theo dõi mình nhiều sẽ để ý đến một câu chuyện mà mình hay kể. Mẹ mình lần nào sang thăm mình cũng kêu: "Sao con toàn ở chỗ khỉ ho cò gáy vậy?"
Mình ở Việt Nam là con gái thành phố nhưng sang Mỹ lại chỉ thích vùng quê, nhà rộng rồi, vườn tược, gần chỗ leo núi, chơi sông. Cơ mà quê là quê Mỹ, vẫn đủ điện nước, cơ sở vậy chất tiện lợi, cảnh đẹp nhưng đi đến các nơi không quá khó khăn. Thậm chí đời sống ở quê Mỹ nhiều khi còn thích hơn thành phố. Ví như phòng khám bác sĩ ở quê không bao giờ quá tải, bác sĩ còn nhớ và hiểu bệnh nhân sâu hơn nữa.
Còn bạn nào thích phong cách thành phố Mỹ thì New York, San Francisco, Dallas, Seattle, Boston, Philly, Nashville... nơi thì nhịp sông nhanh như gió, nơi thì toàn "nerd" công nghệ, nơi ngập tràn nhạc đồng quê, nơi mang theo phong cách nghệ thuật, bạn muốn "vibe" nào thì cứ thế mà chọn thôi.
Những cái này ở Việt Nam thì hơi khó. Về diện tích chúng ta rất nhỏ, dân số đông. Thành phố lớn thì có nhưng ở khá gần nhau nên không quá khác, đa phần có một cái nền chung thêm một chút phong thái vùng miền (mà chủ yếu phong thái này dồn vào ẩm thực không thể tuyệt hơn). Vậy nên để tìm cái gì thực sự để chìm đắm trong phong cách của riêng mình ở Việt Nam sẽ khó hơn nhiều chút.
NƯỚC MỸ CŨNG CHO PHÉP MÌNH NỮ TÍNH VÀ NAM TÍNH HƠN CÙNG MỘT LÚC
Mình nam tính...Đoạn trên nói rồi nhỉ? Đa phần nam tính ở Việt Nam sẽ chỉ thể hiện ở việc có sự nghiệp, kiếm tiền, đôi khi là ở cả cách uống rượu bia hơi quá độ.
Cơ mà Mỹ có nhiều cách lắm. Săn bắn, câu cá, trượt tuyết, leo vách, lướt ván, trượt nước theo thuyền... Kì thực những trò này không phải Việt Nam hoàn toàn không có mà là công cụ dụng cụ, tổ chức bài bản chưa có nhiều. Ví như bạn mình muốn đi câu cá ngừ ở Việt Nam là phải tự liên hệ với thuyền ngư dân, bố trí đến hàng tháng trời mới được một chuyến cuối tuần.
Mỹ... bạn có thể căn ke trước hàng tháng cho đỡ tốn tiền nhưng mà mọi người đi nhiều nên về quy trình từ máy bay, đến địa điểm câu, câu, làm cá, đóng gói đều là có sẵn rồi. Thế nên bạn nào muốn thử độ "nam tính" với bất cứ thứ gì cũng có thể theo đó mà làm đến cực hạn.
Cơ mà cũng vì được thử, được làm đến cực hạn nên mình cũng thấy mình nữ tính hơn. Câu cá hồi đứng đến hàng 8 9 tiếng trong lòng sông cực lạnh. Khỏe đến đâu thì cơ thể nữ vẫn dễ mệt hơn.
Nói vui vui thế nhưng về cơ bản sở thích thì không có gì mà nam hay nữ cả. Đơn giản là ở Việt Nam ít thử được nên tâm tình bí bách. Sang Mỹ, thích cái gì, phát được hết ra nên tự nhiên thành dịu dàng hơn thôi.
CUỐI CÙNG LÀ NƯỚC MỸ CŨNG CHO MÌNH CƠ HỘI LÀM CHUYÊN SÂU HƠN
Mình yêu Việt Nam đến đâu, đất nước vẫn cứ là đang phát triển. Công việc ở Việt Nam giờ dù phân hóa rõ ràng hơn nhưng mà đôi khi vẫn đang cái lọ thì xọ cái chai. Đang chuỗi cung ứng thì xiên sang marketing, bán hàng.
Mỹ phát triển nên ngành nghề có tính chất chuyên môn hóa cao hơn. Ví như kể cả trong thu mua thì cũng có mảng phân tích nguồn hàng, mảng quản lý nhu cầu, mảng phân tích sản phẩm. Cứ như thế, một người ra trường có thể tập trung sâu hơn vả hiểu cặn kẽ hơn về một nghiệp vụ dù rất nhỏ nhưng vẫn rất ra tiền. Ở Việt Nam thì hơi rộng. Một người đi làm đôi khi "kiêm" nhiều vai quá thành ra thành ra hơi thiếu tập trung sâu. Muốn kiếm đủ sống đôi khi phải thì làm tất ăn cả.
Thế nên nếu có điều kiện để đi sâu một lần khi có việc ở Mỹ thì kể cả sau này bạn có về Việt Nam, quan sát quy trình nào, bạn cũng sẽ có cái nhìn sâu hơn một chút, hiểu và cải thiện nghiệp vụ ở Việt Nam tốt hơn.
NHÌN CHUNG, NƯỚC MỸ TRONG MÌNH LÀ VẬY ĐÓ.
Nguồn: Jenny Hoàng