05/02/2026
Trước đây, mình từng nghĩ thuê nhà là lựa chọn thông minh: tự do, không nợ nần, không phải còng lưng trả lãi. Khi còn độc thân, thu nhập khoảng 20 triệu mỗi tháng, mình thuê một căn phòng nhỏ giá 5 triệu, sống gọn gàng, thoải mái.
Nhưng mọi thứ thay đổi từ khi mình lập gia đình và có con. Căn phòng trọ nhanh chóng trở nên chật chội, hai vợ chồng chuyển sang thuê căn hộ rộng hơn, giá gần 9 triệu mỗi tháng tính cả điện, nước, gửi xe. Mỗi năm, riêng tiền thuê nhà đã hơn 100 triệu. Mình bắt đầu tính thử: mười năm thuê nhà cũng mất hơn một tỷ đồng, mà cuối cùng vẫn chẳng có gì trong tay ngoài vài thùng đồ chuyển trọ.
Khi con đến tuổi đi học, nỗi lo càng rõ hơn. Mỗi lần chủ nhà báo tăng giá hay đòi lại nhà là cả gia đình lại nơm nớp lo tìm chỗ mới, rồi nghĩ đến chuyện con phải đổi trường, thay bạn, thay nếp sinh hoạt… Lúc ấy, mình chỉ mong có một chỗ gọi là “nhà của mình” - nơi thật sự ổn định để con lớn lên.
Thế là hai vợ chồng quyết định mua một căn hộ 2,6 tỷ ở vùng ven thành phố. Sau nhiều năm tích góp và được gia đình hai bên hỗ trợ, bọn mình có 900 triệu, phần còn lại vay ngân hàng 1,7 tỷ trong 20 năm, trả gốc và lãi khoảng 15 triệu mỗi tháng.
Từ ngày đó, mọi kế hoạch chi tiêu đều xoay quanh hai chữ “an cư”. Hai vợ chồng cắt giảm mua sắm, hoãn du lịch, sống giản dị hơn bạn bè cùng lứa. Nhưng bù lại, mỗi tháng nhìn khoản nợ giảm dần, mình thấy nhẹ lòng hơn - ít nhất là đang đi đúng hướng.
Nhiều người khuyên nên tiếp tục ở thuê, chờ giá nhà giảm hay thu nhập cao hơn rồi tính. Nhưng mình hiểu, giá nhà có thể lên - xuống, còn con cái thì vẫn lớn lên từng ngày. Thời gian để có một tổ ấm ổn định không chờ đợi ai cả.
Vay nợ 20 năm chắc chắn là gánh nặng, nhưng với mình, chỉ cần mỗi tối được nhìn con chơi trong chính căn nhà của gia đình mình, thì mọi cố gắng đều xứng đáng.
---
(*) Độc giả chia sẻ